Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 334: Lộ đuôi

Cập nhật lúc: 2026-02-22 22:02:46
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

chồm hổm nãy giờ, chân bắt đầu tê dại, liền khẽ nhúc nhích, xoa bóp một chút. Ai ngờ vai cô vô tình chạm góc đống củi, một thanh gỗ lăn xuống đất, lộc cộc vài tiếng.

 

Bên trong phòng đang bàn luận rôm rả, chẳng ai để ý.

 

t.ử gác ở cổng khá xa, cũng thấy động tĩnh gì.

 

cái tên chui gian nhà bên cạnh thì khác!

 

Hắn từ trong cửa sổ ló đầu , cau mày hỏi: “Cái gì ?”

 

Ngay đó, buông thứ đang bận tay, nhấc chân ngoài, vẻ kiểm tra.

 

Lương Hàm Nguyệt giật thót, kịp nghĩ ngợi nhiều, lập tức trốn gian!

 

Vừa chớp mắt, cô xuất hiện giữa khu vườn trong biệt thự đảo.

 

Dưới chân, một cái đầu ch.ó to tướng lập tức cọ cọ cô.

 

Lương Hàm Nguyệt cúi xuống , đúng lúc bắt gặp Tiểu Hắc đang tò mò ngước lên.

 

Con ch.ó quen với việc cô thần xuất quỷ một cách đột ngột, thấy rõ là cô thì lập tức vui vẻ quẫy đuôi, chồm tới cọ cọ.

 

Cô bật , vỗ đầu nó một cái:

 

“Tiểu Hắc, theo chị ngoài nào.”

 

Lương Hàm Nguyệt lập tức nảy ý tưởng dùng Tiểu Hắc để dụ hai tên t.ử canh giữ trong sân chỗ khác. Ban nãy, phản ứng đầu tiên của cô là trốn gian, định đợi gã kiểm tra xong . May Tiểu Hắc cũng đang ở gần đó, giúp cô đủ thời gian thành kế hoạch lóe lên trong đầu.

 

Cô chống tay lên lưng Tiểu Hắc, hai một ch.ó ngay lập tức xuất hiện đống củi.

 

Cô vỗ nhẹ m.ô.n.g nó, thì thầm lệnh: "Về nhà !"

 

Tiểu Hắc đầu cô một cái, lập tức vọt ngoài.

 

Vừa khỏi cổng, nó đảo mắt quanh. Đối với nó, làng Lương chẳng xa lạ gì, Lương Hàm Nguyệt từng dắt nó dạo quanh đây nhiều . Nó nhanh ch.óng xác định phương hướng, co chân chạy thẳng về nhà.

 

Hai tên t.ử của thầy t.h.u.ố.c Ngô, một ngoài cổng, một tới cửa gian nhà bên, thấy con ch.ó xông thì đồng loạt đuổi theo: "Ở con ch.ó !"

 

tốc độ của Tiểu Hắc nhanh như gió. Chưa kịp chớp mắt, nó bỏ xa hai phía .

 

Hai tên cầm gậy, rượt theo mà chẳng . Không những , suýt nữa còn tự vấp chân ngã sấp mặt. Cuối cùng, đành tức tối từ bỏ.

 

Trên đường sân, gã t.ử lớn tuổi hơn – Bàng Thông – nghiêm mặt trách móc tên trẻ tuổi:

 

"Ngươi lơ là ngủ gật lúc gác cổng ? Chó to thế chạy phát hiện? May chỉ là một con ch.ó, chứ lẻn thì ?"

 

Tên trẻ tuổi dạy dỗ thì khó chịu mặt:

 

"Chỉ là con ch.ó thôi mà, đuổi là xong. Người to đùng thế, lẽ thấy?"

 

Bàng Thông còn định mắng thêm câu nữa, nhưng gã bực bội cắt ngang:

 

"Đủ , đừng lên mặt dạy đời. Ngươi tưởng là sư của chắc?"

 

Bàng Thông chặn họng, sắc mặt sa sầm. Hắn lườm tên một cái, bực bội gót về phòng bếp. Trong miệng vẫn lầm bầm:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-334-lo-duoi.html.]

"Hừ, con trai ruột thì ? Nếu ngươi vô dụng, khi nào đẩy canh cổng ?"

 

Nghĩ đến việc thầy t.h.u.ố.c Ngô giao cho nhiệm vụ quan trọng nhất – sắc t.h.u.ố.c, Bàng Thông mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

 

Hắn bước gian phòng bếp lửa đang đỏ rực, cúi xuống thêm củi, dùng muỗng khuấy nồi t.h.u.ố.c đang sôi sùng sục. Mùi đắng nồng lập tức xộc lên, nhăn mày.

 

Bên cạnh bếp, một chồng bát lớn nhỏ chất thành đống, đều là của dân làng mang theo để chờ chia t.h.u.ố.c. Bàng Thông cầm muỗng múc một thìa nước t.h.u.ố.c màu nâu nhạt, đổ một cái bát, nghĩ đến lương thực mà đám t.h.u.ố.c thể đổi , khóe miệng cong lên đầy thỏa mãn.

 

Chuyện mới chỉ là khởi đầu, còn t.h.u.ố.c, bọn họ vẫn thể hưởng phước mà chẳng lo thiếu thốn. Nghĩ đến đây, Bàng Thông cảm thấy hùng tâm tráng chí tràn ngập trong lòng, theo Ngô Cửu quả nhiên là lựa chọn chính xác!

 

Sau khi rót đầy t.h.u.ố.c từng bát, tìm cái hũ để sẵn một bên, nhưng thò tay thì... !

 

Sắc mặt lập tức biến đổi, hét toáng lên:

 

"Mất đồ !"

 

Giọng lớn đến mức ngay cả thầy t.h.u.ố.c Ngô trong phòng cũng thấy. Một tia hoảng loạn lướt qua mắt thầy t.h.u.ố.c Ngô, nhưng ông nhanh ch.óng kiềm chế cảm xúc, giữ vẻ điềm tĩnh chậm rãi bước ngoài:

 

"Có chuyện gì mà ầm ĩ thế?"

 

Mấy dân làng cũng kéo hóng chuyện.

 

"Mất đồ ? Ai to gan dám trộm đồ của thầy t.h.u.ố.c Ngô thế?"

 

"Đông thế , ai thể thần thông quảng đại mà trộm chứ?"

 

"Ơ? Hóa đồ của thầy t.h.u.ố.c Ngô cũng trộm cơ ?"

 

Thấy thầy t.h.u.ố.c Ngô lung lay uy tín, Bàng Thông bắt ánh mắt cảnh cáo của Ngô Cửu Thấu, lập tức sửa lời:

 

"Không mất đồ! Là một con ch.ó to chạy , thấy nó đói quá, định cho nó ít đồ ăn, ai ngờ lưng thì nó chạy mất tiêu !"

 

Thầy t.h.u.ố.c Ngô lướt mắt một cái, hờ hững trách móc:

 

"Kinh hoảng la hét, chứng tỏ tu tâm đủ. Dù luyện thành Hô Hấp Pháp, trăm bệnh bất xâm, thể cường tráng, nhưng nếu tâm trí vẫn nóng nảy như thế, thì vẫn còn kém xa lắm. Nếu Tu Tâm Quyết tiến triển, d.a.o động như ."

 

Một dân tò mò hỏi:

 

"Tu Tâm Quyết là gì thế?"

 

Thầy t.h.u.ố.c Ngô vuốt râu, thong thả đáp:

 

"Chờ đến khi luyện thành Hô Hấp Pháp, sẽ truyền dạy Tu Tâm Quyết. Hô Hấp Pháp chỉ giúp điều dưỡng ngũ tạng, nhưng Tu Tâm Quyết mới thể thực sự kéo dài tuổi thọ, giữ mãi thanh xuân."

 

Một bà thím bên cạnh xong, mắt sáng rỡ:

 

"Giữ thanh xuân thì dám mơ, nhưng sống lâu thêm vài năm cũng !"

 

Sau khi thầy t.h.u.ố.c Ngô trở phòng, tên t.ử trẻ tuổi Ngô Niên liền kéo Bàng Thông , hạ giọng hỏi:

 

"Rốt cuộc mất cái gì?"

 

Bàng Thông căng thẳng trả lời:

 

 

 

Loading...