Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 333: Lộ đuôi

Cập nhật lúc: 2026-02-22 22:02:45
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hiện tại, khu vực xung quanh căn cứ mọc đầy dây móng vuốt, khi còn lan cả khu lều trại, thường nhổ bỏ ném xa. bây giờ thì khác, thứ là vàng xanh! Nếu nhanh tay, đến lúc đổ xô thu hoạch, khu vực gần đây vơ sạch, cô sẽ xa hơn để tìm.

 

Nghĩ là , Vạn Thúy lập tức tìm trong lều một cái gùi, đeo găng tay, xỏ ủng cao su, vác theo một con d.a.o liềm, dắt con ngoài.

 

Ngoài , thu hoạch dây móng vuốt đông như trẩy hội. Vạn Thúy tìm đến một khu vực cây mọc dày, dặn con yên một chỗ chơi đá cuội, đụng cây gai, cúi xuống bắt đầu việc.

 

-

 

Bên ngoài một trang trại nhỏ, những dây móng vuốt màu xanh nâu bò dọc theo bức tường, thoạt chẳng khác gì dây thường xuân.

 

Lương Hàm Nguyệt nắm lấy một đoạn cây, giật mạnh đứt cả cụm rễ vứt sang bên. Cô bước vài bước, quan sát kỹ bức tường, đó khuỵu gối lấy đà, bật nhảy lên.

 

Hai tay cô bám chắc mép tường, tận dụng sức bật của cánh tay để nhấc bổng cả lên, bên trong.

 

Đây chính là căn nhà mà vị đại phu từ nơi khác đến thuê trọ.

 

Hiện tại, thầy t.h.u.ố.c Ngô là nhân vật nổi bật nhất ở làng Lương. Mới đến đầy nửa tháng mà cả làng ai là đến ông . Sáng nào cũng , bà con nườm nượp kéo đến cửa nhà thầy t.h.u.ố.c Ngô, thì mua t.h.u.ố.c, thì mong cơ hội ông giảng về phép thở thần kỳ.

 

Lương Hàm Nguyệt cảm thấy gì đó khuất tất nên cũng xem thử.

 

đúng lúc , thầy t.h.u.ố.c Ngô lấy lý do "dược liệu khan hiếm", còn bán t.h.u.ố.c tùy tiện cho nữa. Giờ chỉ những ai từng mua t.h.u.ố.c của ông ít nhất năm mới quyền tiếp tục mua, đồng thời giảng về phương pháp hô hấp giúp cắt cơn ho, chữa hen suyễn.

 

Cả đám vây quanh chờ đợi. Mục đích của bọn họ là mua t.h.u.ố.c, còn mục đích của Lương Hàm Nguyệt thì khác—cô rốt cuộc thầy t.h.u.ố.c Ngô đang giở trò gì!

 

Thế nhưng, thầy t.h.u.ố.c Ngô chỉ lượt gọi những quen , chính là nhóm "học trò" trung thành của ông , để hai gã t.ử canh chừng cửa, cho ai bén mảng gần.

 

Những khác đành tiu nghỉu về, chỉ còn Lương Hàm Nguyệt vẫn chịu bỏ cuộc.

 

Lúc , một tên t.ử gác ở cửa, mặt hướng ngoài, tên còn thì chui gian nhà bên cạnh. Lương Hàm Nguyệt nhận đây chính là cơ hội tuyệt vời để lẻn !

 

Cô nhô đầu khỏi bờ tường, nhưng đúng lúc đó, gã canh cổng chậm rãi ngoảnh . Lương Hàm Nguyệt lập tức thả tay, rụt về phía tường, nín thở chờ đợi.

 

đảo mắt quanh, đầu .

 

Chính là lúc !

 

Lương Hàm Nguyệt nhẹ nhàng trèo qua tường, hình uyển chuyển như một con mèo, đáp xuống đất mà gây chút tiếng động nào.

 

Gian nhà nơi thầy t.h.u.ố.c Ngô giảng bài một đống củi chất cao ngất bên ngoài. Đống củi chính là thứ ông mua với giá cao từ trong làng, dùng để sắc t.h.u.ố.c. Cũng vì cần lấy thường xuyên, ông để luôn ngay bên cạnh cửa.

 

Lương Hàm Nguyệt nhanh nhẹn nép đống củi, từ đây thể rõ ràng âm thanh từ trong phòng vọng sợ phát hiện.

 

Chỉ cần cẩn thận đề phòng tên t.ử , kẻ chui gian nhà bên thì . từ lúc bước đến giờ vẫn thấy ló mặt, chắc là bận rộn chuyện gì đó.

 

Lương Hàm Nguyệt lặng lẽ nín thở, tập trung ngóng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-333-lo-duoi.html.]

 

từng gặp thầy t.h.u.ố.c Ngô buổi sáng. Một đàn ông trung niên năm mươi tuổi, mặt tròn, để râu dê, da dẻ căng mịn chút nếp nhăn, trông vô cùng phúc hậu.

 

theo lời thầy t.h.u.ố.c Ngô, ông sáu mươi lăm tuổi, chỉ là bí quyết dưỡng nhan nên mới trẻ trung như !

 

Về chuyện , Lương Hàm Nguyệt tạm thời ý kiến. mà… giọng từ trong phòng phát , giọng ông cũng trẻ quá ?!

 

Bên trong, thầy t.h.u.ố.c Ngô cất giọng hùng hồn:

 

"Phương pháp hô hấp bắt nguồn từ , còn nhớ ? nhắc đến trong giảng đấy!"

 

Vừa dứt lời, đám bên nhao nhao tranh đáp:

 

“Là cái ngày trời long đất lở, chân trời bừng sáng ráng đỏ,

Ngô đại phu thấy trong đám mây bảy luồng hào quang b.ắ.n . Ông cho rõ hơn, nhưng lập tức ngất xỉu. Đến khi tỉnh , trong đầu bỗng dưng xuất hiện bộ phép thở thần kỳ !”

 

Lương Hà Nguyệt đến đây, ngoài cửa sổ mà nhịn bĩu môi.

 

Giỏi lắm, thầy t.h.u.ố.c Ngô! Bản chất l.ừ.a đ.ả.o lộ rõ nhé!

 

Bên trong, thầy t.h.u.ố.c Ngô vẫn tủm tỉm, giọng điệu đầy từ bi:

 

“Thế các vị truyền thụ phương pháp hô hấp cho ?”

 

“Dĩ nhiên là vì phổ độ chúng sinh!”

“Vì giúp đời, cứu !”

 

Thầy t.h.u.ố.c Ngô phất tay, vẻ mặt khiêm tốn: “Không dám, dám! Chỉ là góp chút công sức mà thôi.”

 

Ông dừng một chút, chậm rãi tiếp:

 

“Các vị luyện tập phép thở ba , lẽ tiến bộ nhất định. , phép thở sẽ dần dần ảnh hưởng đến năm giác quan. Đầu tiên chính là vị giác. Các vị cảm thấy gì khác thường ?”

 

Nghe ông hỏi , đám bên càng kích động, lập tức ồn ào bàn tán:

 

“Thật sự là thần kỳ! Nước nhà vẫn uống mỗi ngày, mà gần đây luôn cảm thấy vị khác lạ, chát chát, còn chút đắng.”

 

ngày nào cũng uống t.h.u.ố.c của thầy t.h.u.ố.c Ngô, đây còn đắng ngắt, hai ngày nay thấy ngọt lịm!”

 

“Có thể cảm nhận vị nước luôn ? uống vẫn thấy là nước thôi mà?”

 

uống t.h.u.ố.c cũng thấy ngọt, nhưng lúc lúc , chẳng lẽ là do luyện tới nơi tới chốn?”

 

Lương Hàm Nguyệt mà trong lòng càng thêm nghi ngờ.

 

 

Loading...