điều khiến ông cụ Tứ quyết tâm nhất là thông tin : dù nhà họ Lương , nhóm Chu Văn Đông vẫn sẽ lấy 70% tiền công thỏa thuận. Dù cũng thể bắt chạy ngàn cây về tay trắng. Nếu họ , Lương Tĩnh chắc chắn sẽ bỏ mặc cha , nghĩa là cả nhà vẫn sẽ bám trụ ở đây. Trong khi đó, Lương Gia Hào dốc hết tiền dành dụm suốt hai năm qua để đưa cả nhà đoàn tụ, chẳng lẽ để chuyện đổ sông đổ bể?
“Bọn già chúng thể vẫn còn , bệnh tật gì nặng nề. Tiểu Chu cũng hứa sẽ chăm sóc chu đáo, từ từ xuống phía Nam, Tĩnh Tĩnh, con đừng lo lắng quá.”
Hai cụ quyết, Lương Khang Thời cũng thấy đây là lựa chọn . Lương Gia Hào là kỹ sư, căn cứ trọng dụng, chắc chắn thể lo cho cha một cuộc sống hơn nhiều so với ở làng Lương. Chỉ cần vượt qua hành trình gian nan , tương lai sẽ dễ thở hơn nhiều.
Sau khi Lương Khang Thời và Lương Hàm Nguyệt rời , bà nội Tứ lặng lẽ bước phòng, vỗ nhẹ cánh tay Lương Tĩnh, dịu dàng :
“Tĩnh Tĩnh, con đừng sợ. Bọn già chúng còn dẻo dai lắm. Trời giận dữ hai năm mà tụi vẫn sống khỏe re, khối đứa trẻ còn chẳng bằng.”
Lương Tĩnh tựa , khẽ :
“Mẹ , con nhất định sẽ chăm sóc cho hai .”
Bà nội Tứ ôm c.h.ặ.t cô con gái út. Bà quyết định Dương tỉnh, chỉ vì con trai, mà còn vì Lương Tĩnh. Con bé lập gia đình, ở làng Lương thế thì lấy chồng thế nào đây? Chẳng lẽ chờ đến khi vợ chồng bà qua đời, nó sống cô độc cả đời ?
Dù Lương Khang Thời thiết đến , cũng vợ con riêng. Đến lúc đó, duy nhất còn đời của Lương Tĩnh, chỉ trai Lương Gia Hào.
Nếu bỏ qua cơ hội , ai còn ?
Quyết tâm thì chỉ mất một tiếng, nhưng thu dọn hành lý mất tận ba ngày.
Chu Văn Đông và đồng đội đúng là giỏi giang, chỉ trong mấy ngày xoay xở tìm hai chiếc xe cùng một thùng xăng, còn lặn lội thành phố lái xe về.
Trước lúc khởi hành, Lương Khang Thời mở bao t.h.u.ố.c, chia cho nhóm Chu Văn Đông mỗi một điếu, nghiêm túc dặn dò:
“Anh em, chú thím tư và Tĩnh Tĩnh nhờ cả các đấy.”
Chu Văn Đông nhét t.h.u.ố.c túi, vỗ vai ông trấn an:
“Yên tâm .”
-
Lương Hàm Nguyệt đoàn xe rời , vẫy tay mãi ngừng. Ba trong xe cũng liên tục ngoái đầu .
Với nhà Lương Tĩnh, phía là đoàn tụ, phía là chia ly.
Lương Hàm Nguyệt hiểu rõ, chia tay, khi cả đời chẳng gặp nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-331-tim-nguoi-than.html.]
Toàn bộ đồ đạc thể mang theo cùng căn nhà hai tầng đều ông cụ Tứ giao cho Lương Khang Thời, còn mời cả trưởng thôn cùng mấy bậc bô lão đến chứng.
Sau khi ông cụ Tứ rời , Lương Hàm Nguyệt và Lương Khang Thời kiểm tra kỹ bộ cửa nẻo, móc hai chùm chìa khóa mới xâu chìa khóa của , khóa cổng mà về.
Hai đường mà bước chân trĩu nặng.
Ngược , phía là một nhóm bác trai, bác gái bước chân đầy phấn khởi. Lương Khang Thời dừng chào hỏi:
“Bác năm, bác hai, hai bác thế ạ?”
“Đi gặp bác sĩ Ngô!” Bác hai Triệu dừng bước, liếc hai bố con, tò mò hỏi: “Hai đứa từ nhà Lão Tứ về đấy ? Nhà họ lên đường ?”
“Vâng, sáng nay mới .”
“Ôi chao, đúng là phúc quá mà! Con trai thành đạt, giờ còn đón hưởng phước nữa chứ!” Bác hai Triệu mà mặt mũi đầy vẻ ngưỡng mộ. Nghe họ sẽ đến một đại căn cứ ở phía Nam—căn cứ đấy! An Thành nhỏ bé thế mà họ còn chẳng lọt nổi, huống chi là căn cứ to ở phương Nam.
Trong mắt những chẳng duyên đặt chân căn cứ như họ, căn cứ chắc chắn là chốn thiên đường: công việc định, ăn cơm nhà ăn, ốm đau cũng lo. Chứ như họ, chỉ vì chút bệnh ở phổi mà ba ngày hai bữa vét thóc đổi t.h.u.ố.c, chậm chân một chút còn chẳng mua nổi.
Phía , mấy bác trai bác gái í ới gọi:
“Bà Triệu, nhanh lên nào! Không đến sớm là hết chỗ ở chỗ bác sĩ Ngô đấy!”
Bác hai Triệu thấy vội hét lên đáp lời:
“Đến ngay đây! Khụ khụ khụ…”
Hét to quá, kéo căng cổ họng, lập tức ho sặc sụa. Nghĩ mà chạnh lòng, năm xưa bà nổi danh khắp mười dặm tám làng, ai cũng bảo bà ở cuối thôn c.h.ử.i, đầu thôn vẫn rõ mồn một. Vậy mà giờ đây, cổ họng cũng khô khốc, to một chút là ho dứt.
Lương Khang Thời nhanh ch.óng bước lên vỗ nhẹ lưng bà :
“Bác ? Mà t.h.u.ố.c của bác sĩ Ngô vẫn còn nhiều ? Sao giờ chạy sớm giành chỗ thế?”
Bác hai Triệu thở hổn hển, xoa n.g.ự.c đáp:
“Thuốc gì mà nhiều, ! Người khác mua cũng chẳng mà mua. bác mua t.h.u.ố.c, mấy đứa hả? Bác sĩ Ngô đang dạy một loại hô hấp pháp, là luyện đều đặn thì sẽ giảm ho, bớt khó thở. Mà chỉ những ai mua đủ năm thang t.h.u.ố.c mới học. Đi trễ là hết chỗ đấy, bác đây!”
Nhìn theo bóng dáng bác hai Triệu hấp tấp chạy , Lương Hàm Nguyệt chậm rãi lên tiếng:
“Hô hấp pháp? Sao cứ là lạ?”
“Thì đúng là lạ thật.” Lương Khang Thời đờ đẫn đáp: “Chữa bệnh thì chữa bệnh, thành tu tiên luôn ?”