Lương Khang Thời cũng nhân cơ hội quen:
“Anh Chu, đường xa chắc gặp ít nguy hiểm hả?”
Chu Văn Đông trông hiền lành, mày rậm, mắt sáng, da dẻ rám nắng do sương gió. Nói chuyện với ông một cảm giác đáng tin cậy lạ thường.
ông kiểu dễ bắt nạt. Nhìn con d.a.o phản khúc đeo bên hông là đủ hiểu. Cán d.a.o quấn vải, màu sậm vì sử dụng nhiều , chứng tỏ đây là thứ ông dùng, chứ chỉ mang theo để trưng. Cộng thêm hình rắn chắc ẩn lớp áo, càng cho thấy ông chỉ suông.
Giọng ông rõ ràng, dễ , khác hẳn hai trong nhóm đang dùng phương ngữ địa phương, với Lương Hàm Nguyệt thì chỉ là một tràng “lầu bầu, càu nhàu” khó hiểu.
“Xa lắm chứ! Khi nhiệt độ nhích lên khỏi mức đóng băng là bọn xuất phát, đến nay gần hai tháng . Phía Nam mùa xuân đến sớm hơn, ban đầu bọn dự tính sẽ tới nơi cách đây hai tuần, nhưng ngờ gặp mưa axit, thành chậm trễ khá nhiều.”
Chu Văn Đông chỉ kể sơ qua về những gian khổ đường, nhưng thực tế chỉ mưa axit. Động đất khiến đường sá chỗ thì nứt gãy, chỗ thì sụt lún. Có khi tưởng tìm lối , ai ngờ phía chặn, vòng một đoạn xa tít tắp. Thậm chí, nơi địa hình đổi đến mức bản đồ cũng vô dụng, lạc mấy ngày trời là chuyện thường.
Qua trò chuyện, Lương Khang Thời mới , bây giờ ở nhiều đại bản doanh cũng những nhóm lính đ.á.n.h thuê như Chu Văn Đông, chuyên giúp thất lạc đoàn tụ. hầu hết họ chỉ hoạt động quanh quẩn vài tỉnh lân cận. Những vụ như của Lương Gia Hào, kéo dài qua nhiều tỉnh, chỉ đắt đỏ mà còn chẳng ai nhận. Nếu vì đây Lương Gia Hào từng giúp đỡ Chu Văn Đông, chút giao tình, thì ông cũng chẳng dại gì mà bôn ba cả ngàn cây như .
Lương Khang Thời thử dò hỏi:
“Gia Hào chỉ nhờ các đến làng Lương thôi ? Nó bảo thành phố Tân Bân tìm ?”
Ở thành phố Tân Bân, vợ cũ và con gái của Lương Gia Hào vẫn còn ở đó. Lương Khang Thời nghĩ rằng trong tình hình , nó thể nào bỏ quên con họ .
Quả nhiên, Chu Văn Đông trả lời ngay:
“Cậu hỏi vợ con của Gia Hào chứ gì? Bọn đến thành phố Tân Bân . Nơi đó lâu sóng thần quét qua, một vùng rộng lớn nhấn chìm. Cũng may là cư dân ven biển đông, nên thương vong quá lớn. do quy mô căn cứ ở Tân Bân nhỏ, đủ chỗ chứa dân cũ, phần lớn đều di tản đến các căn cứ lân cận. Hai con họ cũng rõ , phạm vi tìm kiếm quá lớn, mà trong thỏa thuận ban đầu, nên bọn mới quyết định đến làng Lương .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-330-tim-nguoi-than.html.]
Ông bổ sung thêm:
“À, còn em gái Gia Hào, bọn cũng dò la ở Tân Bân nhưng tin tức. đoán là cô sẽ về thành phố An, quả nhiên là .”
Lúc , Lương Tĩnh dọn dẹp xong hai căn phòng ở tầng một, còn xách theo một thùng nước sạch mời nhóm nghỉ ngơi. Đường xa mệt nhọc, cũng nên để họ chút thời gian hồi sức, đồng thời để gia đình bà cân nhắc kỹ lưỡng hơn.
Nghe tin con trai còn sống, vợ chồng già nhà họ Lương vui mừng khôn xiết, cũng sẵn sàng thu xếp để cả nhà chuyển . Bây giờ đất đai thể canh tác, ở làng Lương chẳng nguồn thu nhập nào. Lương Tĩnh một một lùng sục lương thực nuôi ba miệng ăn, nghĩ cũng thể lâu dài. Mà dù kiên trì, lương thực trong khu vực sớm muộn gì cũng cạn kiệt, lúc đó lấy gì mà sống?
Trong khi đó, Lương Gia Hào hiện đang kỹ sư cho căn cứ lớn nhất ở Dương tỉnh, lương bổng hậu hĩnh. Nếu gia đình sang đó, thể lập tức sắp xếp nơi ở trong căn cứ. Hơn nữa, theo lời Chu Văn Đông, khí hậu miền Nam cũng dễ chịu hơn nhiều. Dù mùa đông hẳn ấm áp, nhưng ít cũng ngắn hơn.
Mùa đông kéo dài là ác mộng với già, chỉ dễ sinh bệnh, mà còn tăng nguy cơ đột quỵ và bệnh tim mạch. Năm ngoái trong thôn mấy cụ tối hôm than đau n.g.ự.c, sáng hôm .
Đi Dương tỉnh, thứ đều cả. bằng cách nào mới là vấn đề nan giải.
Lương Tĩnh khỏi lo lắng. Bố bà tuy sức khỏe vẫn , nhưng tuổi tác cao, liệu chịu nổi hành trình vất vả ? Mà Chu Văn Đông và đồng đội cưỡi mô tô đến đây… chẳng lẽ họ cũng định chở cả nhà về bằng mô tô? Gió sương dãi dầu, ngủ bờ ngủ bụi, bố bà chịu nổi ?
Bà đem chuyện bàn với cha con Lương Hàm Nguyệt, nhưng họ cũng thể quyết bà , chỉ thể phân tích từng lợi và hại.
Đang chuyện dở dang, ông cụ Tứ lững thững bước . Ông đ.á.n.h cược một phen, quyết định theo nhóm của Chu Văn Đông.
Hóa ông tán gẫu với Chu Văn Đông, hỏi kỹ mới dám quyết. Họ chỉ cưỡi mô tô suốt quãng đường, mà còn tận dụng xe . Dọc đường nhiều xe bỏ , trong đội rành mở khóa, gặp đường thì chạy xe, đường tắc thì bỏ xe leo lên mô tô.
Hơn nữa, Chu Văn Đông cũng cam đoan, nếu mang theo hai cụ già, họ sẽ lao như lúc đến. Lương Gia Hào chi một khoản kha khá để họ quan tâm đặc biệt đến ông bà, đảm bảo an và sức khỏe.