Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 326: Thầy thuốc

Cập nhật lúc: 2026-02-22 21:12:01
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dưới lớp mặt nạ, giọng Lương Hàm Nguyệt nghẹt mũi: "Chỉ từng , bọn dùng hết ." Cô xong thì thẳng bước xuống cầu thang, chẳng thèm ngoái .

 

Tên thấy cô trả lời, bèn len lén sang đám đồng bọn, hạ giọng: "Bọn nó mặt nạ phòng độc đấy!"

 

Có kẻ thế thì do dự: "Mày tính cướp ? Cái thứ đó cũng chỉ dùng một hai tiếng thôi." Trong nhóm một tên từng trong xưởng hóa chất, dùng qua loại mặt nạ . Hắn rõ, với những khí độc trong xưởng, tới nửa tiếng là lõi lọc. Vì mấy thứ mà gây chuyện với bốn , đáng.

 

"Nhỡ bọn nó chỗ nào còn nhiều thì ?" Một kẻ khác hứng thú hẳn. "Mày xem, tụi nó lấy dùng mà chẳng do dự chút nào, chắc chắn ít!" Hắn , thêm: "Mà bọn nó chỉ hai thằng đàn ông thôi."

 

Câu thốt , cả nhóm đều sáng mắt. Bọn chúng liếc , ai bảo ai, lặng lẽ tản hai bên cầu thang, chuẩn vây lấy nhóm Lương Hàm Nguyệt.

 

Tiếng bước chân dồn dập bậc thang lập tức khiến Lương Hàm Nguyệt cảnh giác. Cô phắt đầu , tay đưa lên chạm cây cung đeo lưng. Hoàng Nhất Phong và những khác cũng lập tức thả bọc đồ tay xuống, rút v.ũ k.h.í.

 

Tên đề nghị tay gượng hai tiếng, giả vờ vô tội:

 

"Bọn cũng chẳng ý gì , chỉ hỏi xem mấy kiếm mặt nạ ở . Chia sẻ một chút thì quá đáng, ?"

 

Giọng Lương Hàm Nguyệt lạnh tanh: " , chỉ từng , bọn dùng hết."

 

Cô liếc nhanh sang hai bên, thấy mấy kẻ đang lén lút men theo cầu thang mà xuống, rõ ràng ý dừng tay.

 

Trong lòng hạ quyết tâm, cô dứt khoát nâng cung, dương tên, b.ắ.n một phát gọn gàng!

 

Mũi tên xé gió lao v.út , lướt sát sườn một tên đ.â.m thẳng vách kính bên cạnh.

 

"Choang!"

 

Tiếng kính vỡ lanh lảnh vang lên, tạo thành hồi vọng trong gian rộng lớn của trung tâm thương mại.

 

Đám xung quanh đều giật nảy , ngay cả mấy kẻ đang âm thầm lẻn xuống cũng sợ hãi khựng bước.

 

Nhìn cảnh tượng mắt, trong đầu đám chỉ một suy nghĩ:

 

"Bà đúng là tà môn! Người đ.á.n.h thì dùng d.a.o, dùng rìu, còn cô chơi hẳn cung tên?! Mà loại cung hiện đại nhé, là cái loại cung cổ trang chỉ thấy phim truyền hình ! Vậy mà kéo dây, b.ắ.n tên, mà còn b.ắ.n trúng nữa chứ!"

 

"Đấu một trận thử ?" Lương Hàm Nguyệt nhấc nhẹ cây cung trong tay, lắc lư đầy khiêu khích.

 

Đối diện, cả đám câm như hến. Nếu cô cầm d.a.o phay thì lẽ bọn họ còn dám liều, dù gì đông thế mạnh. gặp dùng cung tên thì khác— kịp áp sát b.ắ.n ngã từ xa, thì chịu thiệt quá !

 

Thấy đối phương chùn bước, Lương Hàm Nguyệt và từ từ lùi khỏi cửa trung tâm thương mại.

 

Khi thấy đám đuổi theo, Hoàng Nhất Phong mới thở phào nhẹ nhõm, giọng đầy kinh ngạc:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-326-thay-thuoc.html.]

"Nguyệt Nguyệt, cung của cháu thật sự dùng hả?! Mà cháu còn b.ắ.n trúng nữa?!"

 

Lương Hàm Nguyệt tỉnh bơ bịa chuyện: "Cháu là đam mê v.ũ k.h.í cổ, đặc biệt là cung tên. Hồi đại học còn tham gia câu lạc bộ b.ắ.n cung cổ trang, luyện tập nhiều."

 

Hoàng Nhất Phong mà tròn mắt ngưỡng mộ: " học khác!"

 

Đi xa khỏi trung tâm thương mại, Lương Hàm Nguyệt bàn bạc với :

 

"Đồ đạc chúng tìm cũng kha khá , chất thêm thì xe ba gác cũng chở nổi nữa. Hay là ăn trưa xong, ghé qua khu chung cư cũ mà Minh Sầm nhắc đến xem thử, cố gắng về nhà khi trời tối?"

 

Trân Mẫn gật đầu đồng tình: " đó, đám vẫn lảng vảng quanh đây, ở qua đêm an ."

 

Mọi đều đồng ý, cả nhóm liền đẩy nhanh bước chân trở về tiệm cắt tóc.

 

Sau khi ăn uống xong, họ lập tức xuất phát đến khu chung cư cũ ở phía Nam. Nhờ đông , nhóm Lương Hàm Nguyệt ngang nhiên tháo mấy cái cửa sổ song sắt ở tầng trệt, đập vỡ kính nhảy .

 

Quả nhiên, nơi là nhà của các cụ già thích tích trữ đồ đạc. Bọn họ tìm cả thùng muối, xì dầu, giấy vệ sinh. Gạo thì sẵn mấy thùng lớn, nhưng ngả màu vàng và mọt ăn, còn ăn nữa.

 

Lương Hàm Nguyệt nhân lúc để ý, lén lút thu gạo đó gian để… bổ sung dinh dưỡng cho đám gà vịt.

 

Chỉ mới khám phá ba căn hộ mà chiến lợi phẩm quá nhiều, thể mang thêm.

 

Sau một hồi bàn bạc, cả nhóm quyết định tiếp. Xong xuôi, họ về tiệm cắt tóc nghỉ ngơi, đó sửa soạn lên đường trở về nhà.

 

Mọi loại vật tư cột c.h.ặ.t xe ba gác, chất thành một đống cao ngất ngưởng. Dù vẫn đủ chỗ, thế là cả nhóm đeo ba lô đầy ắp, tay cũng xách theo đủ loại đồ đạc.

 

Dọc đường , thỉnh thoảng mấy ánh mắt tò mò lén chằm chằm. Hoàng Nhất Phong liền lên đầu xe, tháo tấm vải bọc con d.a.o to bản của , hất mặt lên bốn phía bằng ánh mắt dữ tợn.

 

Lương Hàm Nguyệt còn rõ vài kẻ len lén bám theo, nhưng đến cuối cùng chẳng ai dám tay.

 

Khi cả nhóm về đến làng Lương thì trời tối đen như mực. Đồ đạc quá nhiều, mà đường ban đêm tối khó , thế là cả đám quyết định cứ đẩy hết sân nhà Lương Hàm Nguyệt, sáng mai chia .

 

Sáng hôm , lúc phân chia chiến lợi phẩm, ai tìm gì thì tự lấy, còn dư thì chia cho . Tịch Minh Sầm vớ hẳn hai thùng muối, liền hào phóng chia cho Lương Hàm Nguyệt và Hoàng Nhất Phong mỗi mấy túi.

 

Còn Lương Hàm Nguyệt, trong lúc trốn bầy ch.ó dại, tìm thấy cửa hàng bán máy lọc nước. Cô khiêng về một thùng lõi lọc nước, còn mấy thùng khác thì giấu luôn gian. Nhân tiện, cô cũng chia cho ít lõi lọc, dù gì ai cũng chẳng mưa axit nhiễm độc nước ngầm , lọc qua uống vẫn chắc ăn hơn.

 

Nhìn đống đồ họ mang về, Lương Khang Thời mắt sáng rực, lập tức xung phong:

 

"Lần thành phố nhớ kéo bố theo nhé!"

 

"Con thấy ? Cả thôn bây giờ im ru, ngày nào cũng rủ ngoài kiếm đồ."

 

 

Loading...