Bà đang xổm một chiếc xe, thấy tiếng bước chân liền cảnh giác thò đầu xem, kết quả thấy con gái .
“Mẹ? Mẹ đang gì đấy?”
Lương Hàm Nguyệt ngạc nhiên bà của , đống ống dẫn, kìm và tua vít vương vãi bên cạnh, vẻ mặt đầy khó hiểu.
Trân Mẫn chút ngại ngùng, gãi đầu :
“Mẹ thấy trong một cửa hàng bộ đồ nghề, ngoài đường thì đầy xe đậu, nên thử xem rút chút xăng nào .”
Lương Hàm Nguyệt thực sự khâm phục tư duy của . Người bình thường nếu tìm vật tư thì cũng ít ai nghĩ đến chuyện "hút m.á.u" xe bên đường. Vậy mà Trân Mẫn chỉ nghĩ , mà còn áp dụng thực tế, tự chế luôn bộ dụng cụ rút xăng bằng nguyên lý xi-phông.
“Thế… hút ?” Lương Hàm Nguyệt dè dặt hỏi.
Trân Mẫn lùi , lộ một chậu xăng đầy phía .
Lương Hàm Nguyệt sáng rỡ mắt: “Nhiều á?!”
“Mấy cái xe dọc đường đều thử mở nắp bình xăng, cái mất bao công cạy , luồn ống vô hút mãi mà chỉ chút xíu. May là quanh đây còn nhiều xe, gom mới từng .”
Lương Hàm Nguyệt cẩn thận bưng chậu xăng lên, thẳng về phía một cửa hàng trái cây gần đó. Dù quanh đây chẳng ai, nhưng chỗ nhà cao tầng, bên dễ quan sát xuống đường. Vì thế, cô dám cứ thế mà thu xăng gian ngay tại đây.
Tiệm trái cây vét sạch từ lâu, những trái cây hỏng sót cũng khô quắt thành những cục màu nâu hai năm. Không mùi hôi thối, hai con lách qua mấy cái kệ đổ nát, một góc khuất trong cửa hàng. Lương Hàm Nguyệt lúc mới yên tâm cất xăng gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-321-cho-dien.html.]
Ngoài xăng , Trân Mẫn chỉ thu thập một ít vật dụng sinh hoạt lặt vặt. Có vẻ như tìm đồ ăn trong thành phố còn khó hơn Lương Hàm Nguyệt tưởng. Một là vì khi thu gom vật tư, thứ nhắm tới đầu tiên chắc chắn là thực phẩm, nên những gì thể tìm cũng lấy hết. Hai là ít thực phẩm hạn sử dụng hai năm. Ngay cả gạo và bột mì cũng dễ mốc hoặc mọt, huống hồ là đồ ăn bình thường.
Chỉ một vật dụng sinh hoạt là còn sót khắp nơi, chẳng ai buồn nhặt. Lương Hàm Nguyệt nhờ gian, lo hành lý nặng, nên thứ gì còn dùng là cô gom hết.
Trân Mẫn kể lúc ngang qua một tiệm bánh mì, phát hiện nhà bếp phía dọn sạch, chỉ còn nửa thùng dầu ăn sẫm màu cùng một túi bột mì to. Lúc đầu bà còn mừng rỡ, nhưng mở xem thì bột mì bên trong đóng cục, bóp thử một nắm trong tay, bên trong những mẩu lợn cợn li ti—đó là do bột lũ sâu mọt ăn, nhả tơ dính chùm mà thành.
Nếu mấy cục bột mốc chỉ lác đác vài cái thì còn rây qua dùng tạm , nhưng bao bột lượng sâu quá nhiều, Trân Mẫn đành ngậm ngùi từ bỏ. Bà cũng hiểu vì cả tiệm bánh dọn sạch mà vẫn còn sót mỗi bao bột .
Nghe , Lương Hàm Nguyệt sáng mắt:
“Mẹ, dẫn con đến tiệm bánh đó ! Người thì ăn nổi bột sâu, nhưng gà vịt thì chứ? Nhà nuôi cả đống gà vịt, mỗi ngày tốn ít thức ăn, tìm gì thức ăn chăn nuôi cũng mà.”
ha! Trân Mẫn chợt tỉnh ngộ, lập tức dẫn con gái tìm bao bột. Cái bao đến hơn ba mươi cân, đủ cho đám gà vịt ăn cả tuần. Hồi năm ngoái, để tích trữ thức ăn cho đàn gà vịt trong gian, hai con tốn cả mấy ngày trời trồng ngô ruộng. Mãi đến khi mùa đông gần hết mới thu hoạch một ít. May mà trong thời gian đó, họ g.i.ế.c bớt mấy con gà, còn vịt thì tự bắt cá tôm ăn, chứ thì nguồn thức ăn chắc chắn thiếu hụt nghiêm trọng.
Từ lúc phát hiện khu vực thể sinh sống, Lương Hàm Nguyệt quyết định theo chứ tách nữa. Ban đầu khi mới đến, họ thấy ai nên mạnh ai nấy hành động. đó, cô bắt gặp tên lang thang tinh thần bình thường . Trân Mẫn cũng các cửa hàng quanh đây vét sạch đến mức bất thường, chứng tỏ khả năng cao vẫn sống gần đây. Để tránh rắc rối, hai con quyết định bám sát .
Những vật tư tìm phần lớn đều Lương Hàm Nguyệt thu gian. Chờ đến khi mặt trời lặn, họ mới xách một túi đồ về tiệm cắt tóc.
Lúc , Hoàng Nhất Phong cũng . Trước đó, ông mang bình gas đến thêm một chuyến, thì vác theo mớ gia vị và đồ khô tìm trong nhà dân.
“Cái mộc nhĩ vẫn còn dùng , chú ngâm thử một ít, lát nữa trộn mì ăn chung. Còn giấm với dầu ớt đây, ai thích ăn chua thì cho chua, thích cay thì cho cay, mì sẽ thêm chút hương vị.” Ông tít mắt khoe chiến lợi phẩm.