Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 320: Chó điên

Cập nhật lúc: 2026-02-22 21:11:55
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đã quyết định tối nay ngủ tiệm cắt tóc , thì cũng chẳng cần vội vàng khuân đồ .

 

Bếp nhỏ xíu, một dọn cũng mấy khó khăn, Lương Hàm Nguyệt bèn để Tịch Minh Sầm kiểm tra chỗ khác, còn tiếp tục lục soát nơi .

 

Mấy thứ tìm đó như dầu ăn, xì dầu và vài túi muối cô xếp lên kệ bếp, đó tiếp tục lật tung mấy cái tủ.

 

Vừa cúi xuống mở tủ bếp, cô phát hiện bên trong một đống khoai tây thối rữa, đen sì sì một cục. Cũng may để lâu quá nên khô quắt , mùi nồng nặc gì.

 

Lương Hàm Nguyệt tính thò tay lấy mấy thứ bên trong, ai ngờ khoai thối động , hơn chục con giòi lập tức túa , bò thẳng về phía chân cô.

 

“Ối đệch!”

 

Cô lập tức “rầm” một tiếng đóng sập cửa tủ, lùi nhanh ngoài bếp, đầu chạy phòng ngủ.

 

Tìm hai mảnh vải bọc quanh giày thành đôi ủng tạm bợ, lấy thêm găng tay cao su và khẩu trang trong túi mang , chuẩn xong xuôi mới dám trở chiến trường.

 

Mặc dù ném nó cái tủ luôn cho xong, nhưng Lương Hàm Nguyệt vẫn cố nén cơn buồn nôn, kiên trì lôi hết đồ bên trong .

 

Thành quả kiểm kê như :

 

Một nửa hộp đậu phộng rang muối: mốc, bỏ!

 

Một cuộn màng bọc thực phẩm: cái hạn sử dụng, nhưng nghĩ đến cảnh bọn giòi bò ngang qua là nàng hết giữ.

 

Vài túi dưa muối: phồng lên như sắp nổ, cần nghĩ nhiều, bỏ luôn!

 

, cô tìm món hời lớn—một bịch b.ún gạo!

 

Ba cân b.ún chia thành ba bó, đóng gói chân cẩn thận, còn nguyên vẹn. Loại thực phẩm khô như thế , dù để vài năm cũng .

 

Trong bếp thấy hũ đựng gạo bột mì. Lương Hàm Nguyệt mở thử một lon sữa đậu nành, thấy bên trong còn sót vài hạt gạo, thể đoán chủ nhân nơi thói quen mua gạo lượng lớn, chắc chỉ sống một nên dùng lon sữa hũ gạo tạm bợ.

 

Nhìn bụi phủ kín phòng, vẻ chỗ bỏ hoang từ lâu. Có lẽ chủ nhà vội vã thu dọn hành lý đến khu trú ẩn chẳng bao giờ nữa.

 

Lục lọi bếp xong, Lương Hàm Nguyệt chuyển sang nhà tắm.

 

Đến đây thì vớ một mớ đồ dùng cá nhân: bàn chải, kem đ.á.n.h răng bóc, mấy cục xà phòng, một nửa chai nước giặt. Đặc biệt nhất là ngăn tủ bồn rửa tay nhét đầy giấy vệ sinh, khiến cô vui sướng như nhặt vàng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-320-cho-dien.html.]

 

Trong thời kỳ , mỗi món đồ đều tiết kiệm hết mức. Lúc tích trữ nhu yếu phẩm, thời gian quá gấp, đầy một tuần gom hết tất cả. Vì thế, thứ mua nhiều quá, thứ mua thiếu.

 

Nên hễ gặp đồ dùng sinh hoạt nào còn xài , bất kể mở bao bì , Lương Hàm Nguyệt đều vơ hết!

 

Mỗi căn phòng trong tiệm cắt tóc đều Lương Hàm Nguyệt lật tung, ngay cả ván giường cũng nhấc lên để kiểm tra xem thứ gì hữu ích . Sau khi xác định chẳng còn gì giá trị, cô mới định tìm chỗ khác.

 

Vừa bước cửa, liền gọi tên . Lương Hàm Nguyệt qua, thấy Hoàng Nhất Phong đang ở đầu phố, thấy cô liền giơ tay vẫy.

 

Lại gần hơn, cô mới phát hiện bên cạnh ông một bình gas. Chưa kịp hỏi, Hoàng Nhất Phong như s.ú.n.g máy xả một tràng:

 

“Chỗ lục tung hết , cửa hàng chẳng còn gì. vòng quanh khu dân cư gần đây, mấy tầng , tầng một thì cửa kính đập nát, đồ đạc trong nhà cũng lấy sạch. may vẫn tìm cái bình gas .”

 

Có bình gas nấu ăn tiện hơn nhiều so với đốt củi, nhất là mùa hè, khỏi chịu cảnh nóng bức ngột ngạt.

 

Hoàng Nhất Phong ôm bình gas trèo qua cửa sổ, cái ba lô lưng cũng căng phồng, đầy ắp chiến lợi phẩm nhặt từ những nơi khác. Đi một đoạn từ khu dân cư về đây mà giữa tiết trời xuân se lạnh, ông cũng toát cả mồ hôi hột.

 

Thấy ông định mang bình gas quán cơm nơi họ tạm trú lúc trưa, Lương Hàm Nguyệt liền lên tiếng:

 

“Chú Hoàng, cháu tìm tiệm cắt tóc hơn, là đem bình gas qua đó .”

 

Nói , cô giúp ông xách ba lô, quên dặn dò:

 

“Chú cẩn thận nha, đừng rơi đập trúng bình gas đấy.”

 

Trên đường về tiệm cắt tóc, họ ngang quán cơm cũ nơi để đồ đạc. Lương Hàm Nguyệt chạy dắt chiếc xe ba bánh , chất hết hành lý và mớ chiến lợi phẩm mới kiếm lên xe, đẩy thẳng qua chỗ mới.

 

Dọn đồ xong xuôi, cô với Hoàng Nhất Phong:

 

“Cháu tìm cháu xem bà đang lục đồ ở , tiện thể báo cho bà chúng dọn qua đây, kẻo chạy về quán cơm thấy đồ tưởng trộm mất.”

 

“Ừ, cháu . Chú cũng qua mấy chỗ khác xem thử.”

 

-

 

Lương Hàm Nguyệt tìm thấy Trân Mẫn bên vệ đường.

 

 

Loading...