Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 319: Tìm kiếm

Cập nhật lúc: 2026-02-22 21:07:46
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế nên cô đẩy xe đẩy một căn phòng nhỏ bên trong tiệm, lẩn đó để lặng lẽ thu xe gian.

 

Căn phòng chắc là kho hàng của chủ tiệm, vì lượng t.h.u.ố.c nhuộm, dầu gội bên trong còn nhiều hơn cả ngoài kệ.

 

Lương Hàm Nguyệt hí hửng gom sạch đống hàng , bước thì phát hiện gần đó một cầu thang nhỏ, khuất trong góc khuất.

 

Điều cũng gì lạ. Nhiều chủ cửa hàng thuê luôn cả hai tầng, tầng để kinh doanh, tầng chỗ sinh hoạt. Nhà và tiệm gộp chung một chỗ, tiện tiết kiệm.

 

Nếu thực sự sống ở đây, thì chắc chắn vẫn còn để ít nhiều vật dụng hữu ích.

 

Lương Hàm Nguyệt vui vẻ vì tìm thấy cầu thang, rằng gã lang thang nãy lồm cồm bò dậy, bây giờ đang tựa lưng cửa tiệm, dõi theo cô bằng ánh mắt si mê quái dị. Hắn chầm chậm đưa bàn tay bẩn thỉu trong túi áo...

 

Thấy Lương Hàm Nguyệt lên lầu khuất bóng, gã lang thang thấy cô nữa, liền lảo đảo dậy, định mò tiệm cắt tóc. Tay vẫn thọc trong quần, cái ống quần rộng thùng thình còn suýt tự vấp ngã nữa.

 

Ngay lúc đó, một cú đ.ấ.m chứa đầy phẫn nộ và sức mạnh từ bên cạnh vung tới, giáng thẳng mặt !

 

Gã lang thang đ.á.n.h ngã sõng soài xuống đất, còn kịp phản ứng thì ăn thêm hai cú đ.ấ.m trời giáng.

 

Tịch Minh Sầm nãy tiệm bánh gần đó tìm đồ. tiệm lục sạch, chẳng còn gì, nên nhanh ch.óng rời . lúc , trông thấy gã đàn ông bẩn thỉu đang tiệm cắt tóc, dáng vẻ như một con ch.ó động d.ụ.c, mặt đầy tà niệm khi Lương Hàm Nguyệt.

 

Không nhịn , Tịch Minh Sầm liền tay ngay lập tức!

 

Anh lạnh mặt, nâng chân giẫm mạnh xuống chỗ hiểm của gã lang thang, giọng đầy sát khí:

 

“CÚT NGAY!”

 

Gã lang thang vẻ dọa sợ, lắp bắp vài tiếng rõ ràng, lồm cồm bò dậy, tập tễnh chạy về phía vỉa hè.

 

Lúc , Lương Hàm Nguyệt lầu thấy động tĩnh, liền chạy nhanh xuống vài bậc thang. Cô thấy Tịch Minh Sầm đang giữa tiệm cắt tóc, tay cầm một chiếc khăn mặt, cẩn thận lau sạch bàn tay .

 

“Anh Minh Sầm, nãy giờ là ? Em tiếng động, thì tới !” Lương Hàm Nguyệt vẫy tay với , mặt đầy hớn hở, “Lên đây nhanh, lầu nhiều đồ lắm!”

 

“Được.” Tịch Minh Sầm vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình tĩnh, như thể sự giận dữ hung hãn nãy chỉ là ảo giác.

 

Lên tới tầng hai, đúng như Lương Hàm Nguyệt dự đoán, đây là khu sinh hoạt của chủ tiệm cắt tóc. Một bên là phòng ngủ, bên là bếp.

 

Phòng ngủ dấu hiệu thu dọn qua. Trong tủ nhiều quần áo mùa hè lấy , xếp thành từng chồng gọn gàng, chắc là do chính chủ nhân nơi sắp xếp. thấy bóng dáng quần áo mùa đông cả.

 

Chăn nệm giường cũng mang , chỉ còn tấm đệm mỏng. Dù , Lương Hàm Nguyệt vẫn thấy phấn khởi—ít nhất tối nay cũng ngủ sàn nhà cứng ngắc !

 

lý do chính cô gọi Tịch Minh Sầm lên ở gian bếp.

 

Vừa rời khỏi phòng ngủ, cô liền chạy thẳng tới nhà bếp. Một tủ bếp mở toang, bên trong trống trơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-319-tim-kiem.html.]

 

khi mở những cánh tủ còn đóng kín, cô lập tức phát hiện kho báu!

 

Trong một ngăn tủ gia vị: hai gói muối, một bịch bột ngọt, hai túi đường trắng.

 

Còn một trống giấu bên trong. Lương Hàm Nguyệt nhoài nửa đó, mò mẫm một hồi lôi một can dầu ăn!

 

“Trời ạ, đúng là vận may bùng nổ mà!” Cô rạng rỡ, vui vẻ ôm chiến lợi phẩm ngoài.

 

Đây là một thùng dầu lạc, hết hạn bốn tháng. Tính thì chắc chủ nhà mua nó ngay trận bão tuyết, nhưng đến giờ vẫn quá hạn.

 

hết hạn thì !

 

Không gian của Lương Hàm Nguyệt hiệu ứng đóng băng thời gian, nên phần lớn thực phẩm cô trữ cũng quá hạn cả .

 

Có thứ hết hạn mà bốc mùi, nhưng cũng ít thứ dù quá hạn vẫn hư hỏng, ăn . Chẳng xa, ngay trong bếp nhà cô, rượu nấu ăn, xì dầu, dầu ăn đều là hàng “hết date”.

 

Cách kiểm tra đơn giản: mở ngửi thử, mùi lạ thì cứ tiếp tục dùng thôi!

 

Sau khi phát hiện xì dầu hạn sử dụng khá ngắn, Lương Hàm Nguyệt và cô cố gắng giảm bớt lượng bột ngọt, đó dùng nhiều xì dầu hơn. Bột ngọt thể bảo quản lâu hơn, thậm chí vài năm vẫn dùng .

 

Tương tự như , muối gần như bao giờ hỏng. Dù để tám năm, mười năm, tệ nhất cũng chỉ là muối i-ốt mất chút i-ốt, nhưng bản chất vẫn là muối.

 

Cô quan sát kỹ thùng dầu lạc mặt, thấy nó mở nắp, màu dầu bên trong vẫn trong veo, liền quyết định: Còn xài !

 

Vừa định xem tiếp gì khác trong tủ, thì bên vang lên tiếng động.

 

Lương Hàm Nguyệt lập tức gọi Tịch Minh Sầm lên lầu.

 

Cô dẫn đến phòng ngủ nhỏ, vui vẻ : “Có nệm đây nè! Tối nay lên sẽ đỡ đau lưng hơn!”

 

Nói xong, cô bước tới, định nhấc tấm nệm lên để mang ngoài, nhưng Tịch Minh Sầm liền ngăn .

 

“Hôm nay ngủ đây là hợp lý nhất.”

 

Anh kiểm tra kỹ cửa sổ phòng ngủ, thấy vấn đề gì, tiếp tục : “Cả tầng một lẫn tầng hai đều còn nguyên cửa kính, mà tiệm cắt tóc cũng nơi dễ lục soát. Em và bác gái ngủ lầu, còn với chú Hoàng trải nệm sàn tầng một, như kín đáo an .”

 

Nghe hợp lý quá chứ còn gì nữa!

 

Lương Hàm Nguyệt gật đầu: “Vậy nệm để lát nữa tính . Em với túi ngủ , nên cần . Hai cứ lấy mà dùng . Giờ kiểm tra tiếp trong bếp !”

 

“Được.” Tịch Minh Sầm gật đầu đồng ý, hề nhắc một chữ nào về chuyện lúc nãy lầu.

 

Những thứ bẩn thỉu đáng ghê tởm như , Lương Hàm Nguyệt nhất là bao giờ nên .

Loading...