Bấy nhiêu tụ tập ở đây, chắc chắn các cửa hàng xung quanh càn quét ít . Cả nhóm quyết định tiếp tục tiến xa hơn, cuối cùng dừng chân một quán ăn nhỏ tầng trệt khu chung cư.
Quán tuy lớn nhưng trang trí khá tinh tế. Thực , thứ họ nhắm đến đồ ăn mà là tấm rèm cửa sổ dày cộp bên trong.
Quán ăn chắc ghé qua ít , bằng chứng là cửa kính đập vỡ, bên trong lộn xộn chẳng khác gì bãi chiến trường. Tuy nhiên, vẻ như ai quan tâm đến bộ rèm nhung dày nặng treo bên cửa sổ.
Tấm rèm màu xanh lục đậm, trông chắc chắn ấm áp. Trân Mẫn sờ thử hào hứng reo lên: “Gỡ đám rèm xuống ! Tối nay thể dùng chăn, khi về còn thể gói đồ nữa!”
Sau đó, cả nhóm lục lọi nhà bếp và mấy gian phòng trong quán, nhưng chẳng tìm gì đáng giá. Tình trạng bừa bộn cộng thêm kính vỡ chứng tỏ nơi lục soát nhiều , nên việc tìm thấy vật dụng hữu ích cũng chẳng gì lạ.
Dù , họ vẫn quyết định tạm thời dừng chân tại đây, nghỉ ngơi ăn trưa khi tháo rèm cửa.
Vì tìm thêm lương thực, bữa trưa chỉ mì gói và bánh khô mang theo. Ăn uống qua loa xong, cả nhóm bắt tay tháo rèm.
Trần quán ăn khá cao, dù lên bàn cũng khó với tới móc treo rèm. Lương Hàm Nguyệt cau mày, lùi hai bước dùng hết sức giật mạnh một cái. Kết quả, chỉ tấm rèm rơi xuống mà cả thanh treo rèm cũng đập thẳng xuống đất.
Cả nhóm giật , đồng loạt sang cô như một con quái vật.
Hoàng Nhất Phong buột miệng cảm thán: “Trời ạ, Nguyệt Nguyệt, con là con gái mà sức khỏe còn hơn cả trâu mộng đấy!”
Lương Hàm Nguyệt nhăn mặt trò với Hoàng Nhất Phong, cố ý quét mắt từ đầu đến chân ông một lượt tủm tỉm:
“Con thấy chú chỉ đợi cơ hội để gọi khác là trâu mộng thôi nhỉ! Con khỏe như , tiện lợi ?”
Hoàng Nhất Phong bật , gì thêm.
Sau khi tháo xong rèm cửa, cả nhóm định rời khỏi quán ăn để chia lục tìm đồ tiếp tế trong các cửa hàng gần đó. vấn đề nan giải nảy sinh—cái xe ba gác mang theo thì xử lý thế nào?
Nếu buổi tối họ tìm một căn hộ trong khu dân cư để trú chân, tuy kín đáo hơn nhưng xe ba gác thể lọt qua mấy cánh cửa chống trộm chật hẹp, chỉ thể bỏ bên ngoài, dễ trộm.
Chỉ những cửa hàng lớn như quán ăn mới cửa đủ rộng để kéo xe ba gác trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-318-tim-kiem.html.]
Tịch Minh Sầm đề nghị: “Vậy tối nay chúng cứ tìm một cửa hàng nào đó để ở tạm . Nãy giờ đường chẳng gặp ai, ở trong tiệm chắc cũng quá nguy hiểm. Hơn nữa, lúc nào cũng tìm nhà dân để trú, nhiều khi cửa chống trộm khóa kín hết.”
Đây cũng chính là lý do họ tập trung tìm kiếm trong các cửa hàng vì lục soát các căn hộ. Phá cửa chống trộm dễ, tốn công vô ích nếu bên trong chẳng còn gì đáng giá. Trong khi đó, cửa hàng thì chỉ cần đập kính là ngay.
Hoàng Nhất Phong gật đầu quyết định: “Vậy mắt, cứ đẩy xe ba gác quán , đó chia kiếm đồ. Nếu ai tìm chỗ nào thích hợp để nghỉ tối thì báo cho cả nhóm.”
Sau khi dọn dẹp, họ để xe ba gác và hành lý căn phòng nhỏ duy nhất trong quán ăn, tản khám phá khu vực xung quanh.
Lương Hàm Nguyệt nhắm trúng một tiệm cắt tóc. Hầu hết các cửa hàng xung quanh đều dấu hiệu lục lọi, riêng chỗ trông gọn gàng sạch sẽ, cửa kính cũng còn nguyên vẹn, dường như ai ghé qua.
Nếu thật sự tìm thứ gì hữu ích, ít nhất cô cũng thể lấy kéo với khăn mang về.
Nghĩ , Lương Hàm Nguyệt liền thử mở chiếc khóa chữ U treo cửa tiệm. Sau một hồi đập phá, cuối cùng cô cũng thành công xông bên trong.
Ngay cửa , bên tay trái một chiếc xe đẩy nhỏ, bên trong là khăn, dây buộc tóc và lô cuốn. Lương Hàm Nguyệt lục hết đống đồ vô dụng , quẳng xuống sàn, hớn hở đẩy xe dạo một vòng trong tiệm.
Trên kệ mấy cái máy sấy tóc, Lương Hàm Nguyệt cũng tiện tay hốt hết, ném xe đẩy. Một lát nữa thể gom cả xe đồ gian luôn.
Lục trong ngăn kéo, cô vơ cả tông đơ, lược, kéo, bỏ sót thứ gì. Trên kệ còn dầu gội và dầu xả, nhưng mấy hộp t.h.u.ố.c nhuộm thì thôi bỏ qua. Nhìn rõ dòng chữ chai, Lương Hàm Nguyệt liền đổi hướng tay, chẳng thèm ngó ngàng gì tới.
Chẳng mấy chốc, xe đẩy chất đầy đồ. Cô đang định thu xe gian thì khóe mắt bất giác bắt gặp một cái bóng lờ mờ ngoài cửa. Động tác của cô khựng ngay lập tức.
Đó là một gã đàn ông lôi thôi nhếch nhác. Tóc dài rũ xuống che hết mặt mũi, khiến Lương Hàm Nguyệt đoán tuổi tác. Quần áo thì đen đến mức chẳng phân biệt nổi màu, còn bóng nhẫy như lâu lắm giặt.
Hắn lê đôi dép cũ kỹ, dáng vẻ như đang ngang qua đây. thấy động tĩnh trong tiệm cắt tóc, liền ngoái đầu , vặn chạm mắt với Lương Hàm Nguyệt.
Rồi... vì đường, trượt chân té cái rầm!
Sau cú ngã trời giáng, cứ thế bệt đất, đờ đẫn chẳng kêu la gì.
Lương Hàm Nguyệt quan sát một chút, cảm thấy tinh thần vẻ lắm. Té đau như mà kêu lấy một tiếng, cứ thừ đó như thể đơ tập. cũng vẻ gì là nguy hiểm, mà cô thì tốn thời gian quý báu để đây canh một gã lang thang kỳ quặc.