Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 317: Tìm kiếm

Cập nhật lúc: 2026-02-22 21:07:44
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tịch Minh Sầm đeo một chiếc rìu nhỏ bên hông.

 

Trân Mẫn thì mang theo một cái ná cùng túi đá nhỏ, bên cạnh đó còn giắt thêm một con d.a.o găm sắc bén.

 

Còn Lương Hàm Nguyệt, cô mang theo một cây cung, đựng tên trong ống lưng.

 

Thật , cô kha khá lựa chọn về v.ũ k.h.í: d.a.o phay sắc bén, cung tên tự chế, thậm chí còn cả s.ú.n.g với đạn. suy tính , cô vẫn quyết định chọn cung tên. Cả nhóm đều khả năng cận chiến, chỉ thiếu một thể tấn công tầm xa.

 

Cây cung là v.ũ k.h.í quen thuộc mà Lương Hàm Nguyệt luyện tập suốt hơn một năm hoang đảo. Dù đạt đến trình độ bách phát bách trúng, nhưng để b.ắ.n trúng một mục tiêu lớn như con thì khó. Nếu lệch, cùng lắm b.ắ.n tim trúng đùi, chứ đến mức b.ắ.n hụt.

 

Với sức mạnh hiện tại của cô, thể kéo một đường cung căng . Kết hợp với mũi tên mài bén ngót, dù b.ắ.n trúng chỗ hiểm cũng đủ sức hạ gục kẻ địch.

 

Vừa thấy Hoàng Nhất Phong khoái chí đưa tay sờ thử dây cung và lông vũ mũi tên, còn bình luận tỉnh bơ: “Nhìn như đạo cụ phim cổ trang nhỉ?”

 

Lương Hàm Nguyệt bực đẩy ông , hừ một tiếng: “Nhìn cổ điển chút thôi, chứ vẫn dùng lắm.”

 

Nàng chỉ giải thích sơ sơ vì chọn v.ũ k.h.í truyền thống như . Dù từ khi thể mơ thấy điềm báo, Hoàng Nhất Phong cũng miễn dịch với loại “tài lẻ” của cô. Còn Tịch Minh Sầm, kiểu tò mò đến cùng, chỉ thấy lạ lạ chứ cũng hỏi thêm.

 

Lúc mới lên đường, cả nhóm còn tâm trạng trò chuyện, thỉnh thoảng cảm thán cảnh vật hai bên đường đổi đến mức khó nhận . mãi cũng mệt, cộng thêm cảnh quan xung quanh quá mức hoang tàn, ai nấy đều lẳng lặng cúi đầu bước tiếp.

 

Hai bên đường phần lớn là những tiệm tạp hóa của dân làng. Biển hiệu đổ nghiêng đổ ngả trận động đất, mấy tấm bạt quảng cáo những thanh thép lòi đ.â.m thủng lỗ chỗ, gió lùa qua tạo thành những âm thanh u u như tiếng than xa xăm.

 

Rõ ràng xung quanh tiếng gió rít, tiếng côn trùng râm ran trong con mương ven đường, cả tiếng bánh xe nghiến lên mặt đường lổn nhổn, mà trong một khoảnh khắc, Lương Hàm Nguyệt bỗng cảm thấy thế giới … quá sức yên tĩnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-317-tim-kiem.html.]

Con đường đông đúc xe cộ, tiếng còi inh ỏi, những khu nhà máy gần đó lúc nào cũng vang vọng tiếng máy móc, đến mức dân cư xung quanh liên tục khiếu nại vì ô nhiễm tiếng ồn. Giờ đây, tất cả biến mất, chỉ còn tiếng gió vô tận quét qua vùng đất hoang vu.

 

Sau khi vượt qua một con dốc lớn, cả nhóm cuối cùng cũng thấy những tòa cao ốc thấp thoáng ở đằng xa. Ở đó một trung tâm mua sắm nhỏ, xây dựng để phục vụ cho một khu chung cư gần đó. Vì đối tượng khách hàng chủ yếu là những cô bác lớn tuổi ở quê lên thành phố sinh sống, nên ngoài một siêu thị lớn và một cửa hàng rau củ, phần còn đều là các tiệm bán hàng bình dân.

 

Vừa trông thấy tòa nhà, ai nấy đều vô thức tăng tốc. Dù siêu thị lớn chắc chắn bao càn quét đó, nhưng "con lạc đà gầy còn lớn hơn con ngựa" (ý dù tàn tạ nhưng vẫn còn giá trị), vẫn còn sót chút hàng hóa thể tận dụng?

 

Nhìn thì thấy mấy tòa cao ốc ngay mắt, nhưng thực tế thêm gần nửa tiếng mới đến nơi. Đoạn đường dễ hơn hẳn, dù vẫn những chỗ mặt đường lồi lõm do động đất, nhưng đường khá rộng, thể chọn lối bằng phẳng mà . Nhờ , cả nhóm cần nâng xe ba gác lên xuống liên tục, tốc độ di chuyển cũng nhanh hơn nhiều.

 

Chưa kịp đến gần cửa siêu thị, bước khuôn viên quảng trường phía , cả nhóm thấy mấy đàn ông từ bên trong

 

Mặt kính của tòa nhà phản chiếu ánh sáng, khiến họ rõ tình hình bên trong. nếu ở đó, chắc chắn họ sớm phát hiện cả nhóm từ xa.

 

Dường như trong tòa nhà khá nhiều , lượt bảy tám gã đàn ông bước . Tuy nhiên, bọn họ tỏ phòng thủ, chỉ cử hai tiến về phía Lương Hàm Nguyệt và đồng bọn.

 

Lương Hàm Nguyệt lặng lẽ nắm c.h.ặ.t cây cung lưng, trong khi Tịch Minh Sầm đặt tay lên cán rìu bên hông.

 

Hai gã đàn ông tới, liếc mắt quan sát cả nhóm lướt chiếc xe ba gác trống của họ. Giọng điệu khá ôn hòa: “Mấy tính siêu thị tìm đồ tiếp tế hả? thẳng luôn, đừng tốn công vô ích. Trong đó chẳng còn gì , từ lâu lục sạch . Giờ chỉ còn bọn ở đây.”

 

Hắn liếc sang Hoàng Nhất Phong, rõ ràng cho rằng ông đầu trong nhóm: “Cả thành phố rộng lớn thế , mấy cần nhắm đúng chỗ tụi ở mà lục tìm đồ tiếp tế , đúng ?”

 

Hoàng Nhất Phong khẽ sang Lương Hàm Nguyệt, cô cũng kín đáo đáp bằng ánh mắt ngầm hiểu. Tin lời mấy gã kể cũng lạ, nhưng thể liều lĩnh đối đầu vì bên đông hơn. Dù thì thành phố rộng lớn, nhất thiết tranh giành đúng nơi .

 

Thế là Hoàng Nhất Phong nở nụ xã giao: “Vậy ? Cảm ơn em nhắc nhở.”

 

 

Loading...