Khi dân làng bàn bạc chuyện thành phố tìm kiếm nhu yếu phẩm, thì Lương Hàm Nguyệt và đồng bọn chuẩn sẵn sàng lên đường.
Lần , nhóm thành phố gồm Lương Hàm Nguyệt, Trân Mẫn, Hoàng Nhất Phong và Tịch Minh Sầm.
Lương Khang Thời ở . Dù gì trong ba nhà cũng ít nhất một đàn ông trụ . Gần đây tình hình an ninh trong thôn chẳng còn gì, chỉ để Lương Khang Thời, Lương Hàm Nguyệt vẫn thấy yên tâm, nên dặn dò ông mỗi sáng và chiều đều qua nhà Tịch Minh Sầm và Dễ Quân một vòng. May mắn là của Tịch Minh Sầm dần hồi phục trí tuệ. Lần Lương Hàm Nguyệt ghé qua thăm, nếu chỉ thoáng qua thì chẳng khác gì bình thường. chuyện một lúc lâu mới nhận bà vẫn phản ứng chậm hơn đôi chút.
Lần , Tịch Minh Sầm rõ với chuyện thành phố tìm kiếm nhu yếu phẩm, chuyến ít nhất cũng mất vài ngày. Nếu may mắn, hai ngày là về, nhưng nếu tìm thứ gì đáng giá thì khi mất bốn, năm ngày. Dương Thư Lan dặn cẩn thận, còn tranh thủ ít lương khô mang theo.
Không chỉ lương khô, hành lý cũng thể thiếu. Cả nhóm tụ họp bàn bạc, cuối cùng Lương Hàm Nguyệt mang theo một chiếc bếp gas mini – chính là chiếc bếp cô dùng nóc nhà cụ cố hồi lũ tràn về, kèm theo một thùng nước suối 5 lít.
Hoàng Nhất Phong và Tịch Minh Sầm phụ trách phần lương thực. Hoàng Nhất Phong mang theo vài cân gạo, còn mấy gói mì tôm – dễ mang theo chắc . Tịch Minh Sầm thì mang theo một túi thịt thỏ khô tự và cả một đống bánh nướng. Anh nướng bánh khá ngon, nhưng đành bánh cứng hơn bình thường, để tránh hỏng trong những ngày hành trình dài. Thời tiết bây giờ ấm áp gì cho cam, nhiệt độ cứ quanh quẩn ở mức một con , nếu nóng hơn chút chắc bánh cũng giữ lâu. Từ khi một ngọn núi lửa vô danh biển phun trào, nhiệt độ cứ giảm dần, thậm chí còn lạnh hơn cả tháng .
Ra ngoài thì chuyện ăn uống tạm bợ, quan trọng nhất là bổ sung thể lực, còn hương vị chỉ xếp . Đến lúc đó, bánh nướng cứ xé nhỏ , thả nước nấu mì mà ăn.
Hai đàn ông lo ăn uống đơn giản đến mức Lương Hàm Nguyệt mà phát bực, thầm nghĩ nhất định nhân cơ hội lôi chút đồ ăn ngon từ đảo hoang mà ăn. Chứ suốt ngày bánh khô chấm mì thế , mà nghẹn c.h.ế.t mất!
Vì đây là chuyến tìm kiếm nhu yếu phẩm, nên thể mang quá nhiều đồ. Lương Hàm Nguyệt và Trân Mẫn mặc sẵn quần áo dày , mang theo hai túi ngủ cá nhân, ngoài chỉ một ba lô nhỏ chứa những vật dụng cần thiết như công cụ, dây thừng… và đó chính là tất cả hành lý của họ.
Hành lý của Hoàng Nhất Phong và Tịch Minh Sầm còn ít hơn của Lương Hàm Nguyệt! Không túi ngủ, cũng chẳng mền mỏng chăn gối gì cả, chỉ vác theo một cái ba lô đơn giản là xong.
"Trong thành phố chắc đến nỗi kiếm nổi một cái chăn. Nếu thật sự , thì cứ mặc nguyên đồ mà ngủ vài tiếng. Ra ngoài mà còn đòi sung sướng thì thôi khỏi ." Hoàng Nhất Phong phán một câu ư là dứt khoát.
"Cháu cũng nghĩ như chú Hoàng, mang ít đồ thì lúc về mới khuân nhiều đồ." Tịch Minh Sầm gật gù phụ họa.
Nhìn hai hành động quyết liệt như , Lương Hàm Nguyệt suýt chút nữa nghiêm túc tự kiểm điểm xem quá tiểu thư . ngẫm , cô thấy thôi bỏ , cảnh mỗi khác , khổ sở bao giờ là một kiểu theo đuổi. Hai cái túi ngủ chiếm bao nhiêu chỗ , cũng chẳng nặng là bao, túi ngủ thì cô mới ngủ ngon, sáng dậy còn đủ sức mà tìm nhu yếu phẩm!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-316-tim-kiem.html.]
Sau khi xác nhận thứ quan trọng nào bỏ sót, cả nhóm chuẩn xuất phát.
Ban đầu, Hoàng Nhất Phong đề nghị mượn vài chiếc xe đạp cho nhanh, nhưng tìm mãi . Mọi trong thôn đều kế hoạch riêng, ai cũng cần xe, chẳng ai dư xe để mà cho mượn.
May mà nhà Lương Hàm Nguyệt còn một chiếc xe ba bánh cũ, loại phía thùng xe. Dù trông nó cũ kỹ nhưng khi bôi chút dầu xích, kiểm tra bánh xe thì vẫn còn chạy . Thế là nhóm quyết định dùng nó phương tiện di chuyển.
Cái xe cũng quá nặng, nếu gặp đường gãy, hố nứt chướng ngại vật đường thì cả nhóm thể khiêng qua. Đến lúc nhặt đồ trong thành phố, họ thể chất lên xe mà chở về. Chứ nếu chỉ dựa sức mà khuân vác, chắc chắn sẽ mang nhiều.
-
Một năm rưỡi , Lương Hàm Nguyệt cũng từng bộ con đường . Khi đó trời rét căm căm, tuyết dày đến mấy mét, bước một bước là rụng rời tay chân. Còn bây giờ, ít thời tiết vẫn dễ chịu hơn. Hôm nay trời trong xanh, gió nhẹ, thích hợp để lên đường.
Tuyến đường dài bảy, tám cây , Lương Hàm Nguyệt hy vọng thể đến nơi trong vòng ba tiếng.
So với thời điểm cô từng qua trận động đất, hiện tại đường xá hơn một chút. Năm ngoái, đội tiếp tế của căn cứ vận chuyển than đá qua đây, nhân tiện san bằng mặt đường một chút. Nếu gặp đoạn nào thể , nhóm của Lương Hàm Nguyệt chỉ cần nhấc xe ba bánh lên là xong.
Trên đường, thỉnh thoảng họ cũng gặp vài nhóm từ các thôn khác. Nhìn hướng và hành lý của họ, Lương Hàm Nguyệt đoán rằng ai cũng chung một mục đích.
Hai bên đều cảnh giác, cố ý điều chỉnh tốc độ nhanh hoặc chậm hơn để giữ cách, tránh va chạm cần thiết.
Dù hành lý đơn giản nhưng cả bốn đều mang theo v.ũ k.h.í bên .
Hoàng Nhất Phong cầm theo một con d.a.o lớn sáng loáng. Vì trông dọa nên Dễ Quân cho ông một cái vỏ bọc bằng vải.