Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 313: Trồng rau

Cập nhật lúc: 2026-02-22 21:07:40
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cần 20 sơn lớp chống axit cho các tòa nhà! Công trình kéo dài một tuần, trang bảo hộ đầy đủ! Ai sợ độ cao thì đừng đăng ký!” Nhân viên hô lớn, “Đừng chen lấn! Ai thì đến đây ghi danh!”

 

Lương Đại Chí điên cuồng chen lấn, nhưng mấy gã cao to phía cứ như bức tường thành kiên cố, chắn cứng cho lọt qua. Cậu cố gắng vòng sang bên cạnh, mất bao nhiêu thời gian, đến khi len tới nơi thì... nhân viên ghi xong cái tên cuối cùng và gập b.út .

 

Lại trượt suất !

 

Nếu cứ thế , lương thực còn trong nhà sẽ chẳng mấy chốc mà hết veo. Rồi thế nào? Chẳng lẽ cả nhà cùng nhịn đói?

 

Cậu thẫn thờ xuống, vùi đầu giữa hai đầu gối. Một lát , cảm giác vỗ nhẹ vai . Ngẩng đầu lên, mặt là Triệu Ba, con trai của Triệu Vi Dân, hàng xóm nhà bên. Nhà cũng chẳng khá hơn nhà là bao. Ít còn lý do “tạm nghỉ vì mưa axit”, tương lai thể , còn thì thất nghiệp thật sự.

 

Nhà Triệu Ba cũng đông miệng ăn. Ban đầu, lão Triệu căn cứ, sợ gánh nặng cho con trai. khi lừa gạt đủ kiểu, bảo rằng cả hai vợ chồng đều công việc định, viện cớ hai đứa nhỏ ở nhà ai chăm, lão Triệu mới miễn cưỡng theo đây.

 

“Cũng trượt suất ?” Triệu Ba thở dài hỏi.

 

“Ừ.” Lương Đại Chí khổ. “Người tranh giành nhiều quá. Hai ngày nay, chỉ mỗi cha giành một suất bốc vác.”

 

Triệu Ba xuống bên cạnh Lương Đại Chí, hạ giọng : “Cậu căn cứ mới chính sách mới ? Cho phép bọn thành phố tìm kiếm vật tư, đồ tìm thể giữ hoặc giao cho căn cứ để quy đổi công điểm.”

 

Lương Đại Chí ngớ , từng về chuyện . Nghĩ thì đúng là so với việc chen lấn giành việc mà chẳng nổi suất nào, chi bằng ngoài tìm kiếm vật tư còn hơn. Trước đây, cũng từng đề xuất chuyện , nhưng căn cứ bác bỏ ngay. Một là vì cử lục soát thành phố mấy lượt, hai là việc căn cứ kiểm soát c.h.ặ.t, cá nhân tự ý cũng dễ dàng.

 

giờ Triệu Ba đích đến chuyện với , chẳng lẽ rủ cùng?

 

Lương Đại Chí ngẩng đầu lên , Triệu Ba vỗ vai : “Hai nhà lập nhóm chung nhé!”

 

Còn gì bằng! Trong căn cứ , ngoài Triệu Ba, cũng chẳng quen ai. Có cùng an tiện lợi. Cậu lập tức bật dậy: “Để về nhà thu dọn đồ, càng sớm càng !”

 

Căn cứ lương thực ở nơi hẻo lánh, cách thành phố xa. Nếu bộ thì mất nửa ngày mới tới nơi, kể còn tìm vật tư, khi còn ngủ qua đêm. Tốt nhất là chuẩn hành lý đầy đủ.

 

Triệu Ba nhanh tay kéo : “Ấy , từ từ nào! Xuất phát do bọn tự quyết, căn cứ sẽ bố trí xe chở bọn đến thành phố, đón về. Chỉ cần nhớ điểm tập kết và giờ hẹn, lo chuyện bộ .”

 

Lương Đại Chí sáng bừng mắt: “Xịn thế?”

 

“Ừ! thì đăng ký . Sau khi đăng ký, bọn sẽ cấp thẻ lao động, thẻ mới phép căn cứ. Đội tìm vật tư giới hạn lượng, ai đăng ký thì thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-313-trong-rau.html.]

 

“Vậy còn chờ gì nữa? Đi đăng ký ngay ! Để gọi thêm vợ với bố luôn.” Lương Đại Chí phấn khởi lao khỏi sảnh.

 

Trong khi những ở căn cứ lao cuộc chiến sinh tồn, dân làng Lương cũng vắt óc nghĩ cách cầm cự.

 

Khi nhận mưa axit cứ vài ngày đổ xuống một dấu hiệu chấm dứt, họ tìm đủ cách để tiếp tục trồng trọt.

 

Ngoài gieo lúa trồng rau, họ cũng chẳng còn lựa chọn nào khác. Biết là hy vọng mong manh, nhưng ai từ bỏ.

 

Nhiều gia đình dựng lều chắn mưa, nhà dùng tôn, nhà che bằng bạt nhựa. Họ xúc lớp đất nhiễm axit , gieo hạt tầng đất sâu hơn. Phần đất xúc lên thì đắp thành bờ xung quanh để ngăn nước mưa chảy .

 

Lương Hàm Nguyệt, Tịch Minh Sầm và Hoàng Nhất Phong bàn bạc với , quyết định dọn dẹp một căn phòng trống trong nhà để trồng rau.

 

Tịch Minh Sầm nêu ý kiến: “Chỉ trải một lớp đất lên nền nhà trồng thì phí diện tích lắm. Chú Hoàng nhiều kệ hàng bỏ , thể tận dụng vườn rau tầng.”

 

Lương Hàm Nguyệt lập tức hưởng ứng: “Lớp đất bề mặt ngoài mưa axit tưới lên bao nhiêu , chắc chắn biến đổi độ pH, ảnh hưởng đến năng suất. Để con với ba con đào ít đất ở tầng sâu hơn.”

 

Hoàng Nhất Phong gật đầu: “Kệ hàng thì nhà chú nhiều lắm, đủ cho ba nhà dùng, nhưng mà chỉnh sửa một chút, thì đất trồng chẳng đựng nổi.”

 

Thế là Hoàng Nhất Phong kéo Tịch Minh Sầm thảo luận, xem thể tận dụng gì từ đống vật liệu lặt vặt trong nhà để gia cố mỗi tầng kệ thành một chậu đất mini.

 

Phân công rõ ràng đấy: Hoàng Nhất Phong và Tịch Minh Sầm lo sửa kệ, Lương Hàm Nguyệt góp gỗ và tấm kim loại nhà , hai lập tức lôi cưa với ốc vít luôn.

 

Còn Lương Hàm Nguyệt và Lương Khang Thời thì “đào” đất.

 

Trước khi , Tịch Minh Sầm quên dặn: “Cẩn thận thời tiết đấy.”

 

Ra ngoài trời là liên tục quan sát. Hễ thấy mây đen tụ thì quăng hết đồ mà chạy. Nếu chậm chân, chỉ cần vài giọt mưa rơi xuống thôi cũng đủ da nổi đỏ rát.

 

Lương Hàm Nguyệt xua tay: “Yên tâm, bọn em mặc áo mưa đầy đủ .”

 

 

 

Loading...