Lỡ như họ cũng cảm thấy thể ở làng Lương, tìm con đường khác, thì ít nhất cũng nên cho họ tin . Nếu đúng như lời Vạn Thúy, căn cứ giờ đang chỗ, mà chậm chân thì mất suất thì ?
Nghĩ kỹ , Hoàng Nhất Phong và Tịch Minh Sầm vốn nhiều tài sản trong làng. Không đất đành, ngay cả nhà cũng là nhà thuê. Nếu họ căn cứ, tổn thất sẽ nhỏ hơn những khác nhiều. nếu họ mà căn cứ nhận, thì công cốc một chuyến.
Dù thì chuyện vẫn nên , trao đổi tin tức giữa mấy nhà với là chuyện nên . Lương Hàm Nguyệt cũng mong họ ở , cùng tương trợ, chuyện gì cô còn thể giúp đỡ họ. nếu họ , cô cũng thể giữ .
Sau khi tin, phản ứng đầu tiên của Hoàng Nhất Phong là chạy ngay đến chỗ cất giữ đồ quý: "Chuyển đến căn cứ ? Đi chứ, mấy cây vàng, tìm cách mua vài suất căn cứ thì khó . Biết còn xin một công việc, lúc đó cuộc sống cũng nhẹ nhàng hơn."
Lương Khang Thời khó xử, chậm rãi : "Thực nhà ... tính ."
Thấy Hoàng Nhất Phong im lặng gì, thử dò hỏi: "Có nghĩ đến chuyện từ lâu ? Nếu thì nhắc đến, tính ngay chuyện dùng vàng đổi chỗ trong căn cứ ?"
Hoàng Nhất Phong thở dài một : " cũng chỉ nhà nghĩ ngợi lung tung thôi, nhưng kiểu gì cũng tìm cách mưu sinh chứ. Siêu thị nhỏ mở nữa, đất đai thì coi bộ trồng trọt cũng vô vọng, với Dễ Quân cứ thế mà ăn vốn liếng thì cũng chẳng cách . Còn nhà thì ? Không tính tìm dì cả của Nguyệt Nguyệt ? Cô việc trong khu trồng rau của căn cứ, còn cửa?"
Câu Lương Khang Thời khựng . Thực lòng mà , ông từng nghĩ đến chuyện nương nhờ Trân Lệ, mà cũng đến mức đường cùng tìm nhờ vả.
"Chủ yếu là... phiền khác. Dù là căn cứ đến chỗ dì cả của Nguyệt Nguyệt, thì cũng đều là ăn nhờ ở đậu, sống thoải mái. Hơn nữa, chị giờ là nhân viên chính thức của căn cứ, mà khu nhà kính trồng rau cũng là tài sản của căn cứ. Nếu nhận ngoài ở, chắc đúng quy định."
Lương Khang Thời Hoàng Nhất Phong thật lòng căn cứ, nhưng vẻ lưỡng lự khi thấy nhà họ ý định .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-310-muu-sinh.html.]
Không để bạn khó xử, Lương Khang Thời bèn khuyên nhủ: "Phong Tử, là năng lực, căn cứ chắc chắn cũng sống . Nếu là khác, chắc khuyên họ , vì căn cứ từ lâu chật kín , dễ. thì khác, quan hệ rộng, vàng trong tay, nếu tận dụng cơ hội , càng đông thì chen chân cũng khó. Cậu cứ dẫn Dễ Quân ."
Hoàng Nhất Phong cứng họng, gì. Lương Khang Thời khuyên thêm mấy câu, ông mới chậm rãi lên tiếng: "Hai nhà chúng vốn là chí cốt, chuyển đến làng Lương cũng là vì hai nhà chỗ dựa dẫm lẫn . Bây giờ bảo tự rời , ít nhất cũng cho một lý do chứ? Chúng đến tận nơi xem xét, cả hai nhà đều thể căn cứ thì ? Đó chẳng là chuyện ? Nếu , ở Làng Lương, định sống bằng gì?"
Lần , đến lượt Lương Khang Thời á khẩu.
Ông sống là nhờ Lương Hàm Nguyệt gian hải đảo, nhưng chuyện đó thể chứ!
lúc , Lương Hàm Nguyệt từ bên ngoài bước . "Chú Hoàng, cháu cũng suy nghĩ kỹ . Thực , ở làng Lương cũng đến mức sống nổi. Chú cũng đấy, khi thiên tai ập đến mùa đông năm đầu tiên, cháu mơ thấy điềm báo, thế nên nhà cháu tích trữ ít gạo và bột mì. Ăn vài năm cũng thành vấn đề."
Cô cạnh Lương Khang Thời, tiếp: "Có lương thực là thể trụ qua giai đoạn . Mưa axit thể kéo dài mãi mãi, sẽ ngày trở thành mưa bình thường. Còn về rau xanh, nhà cháu hạt giống, cũng phòng trống, thể trồng rau trong nhà. Còn thiếu đồ dùng hàng ngày, thì thỉnh thoảng thành phố tìm một chuyến. Giờ thành phố gần như còn , bao nhiêu tòa nhà, bao nhiêu cửa hàng, chẳng lẽ tìm thứ gì giá trị?"
Thực , cô cũng là cho Hoàng Nhất Phong yên tâm mà rời , để lo lắng cho họ.
Ai dè Hoàng Nhất Phong gật gù: "Cũng lý phết nhỉ. Nhà chú cũng còn lương thực dự trữ, gạo với bột mì cộng cũng ba bốn trăm cân, chú ăn khỏe cỡ nào cũng đủ cầm cự một hai năm. Nhà chú cũng phòng trống trồng rau, còn chuyện thành tìm đồ, khi nào nhà cháu định thì nhớ gọi chú nhé. Đông chung cũng đỡ lo gặp nguy hiểm."
Lương Hàm Nguyệt và Lương Khang Thời —khoan , họ ý như mà?!
Hoàng Nhất Phong ha hả hai tiếng: "Có khi do chú bi quan quá, cứ nghĩ trời cứ mưa thế mãi thì đất đai chẳng còn thu hoạch gì nữa. Nghĩ kỹ , vẫn cách xoay xở mà." Nhìn thấy ánh mắt trợn to của hai cha con Lương Hàm Nguyệt, vẻ mặt Hoàng Nhất Phong càng thoải mái hơn: "Dù chú cũng từng căn cứ, đó chẳng kiếm nổi việc , thế thì uổng công còn gì? Không nữa, nữa!"