Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 309: Mưu sinh

Cập nhật lúc: 2026-02-22 21:07:36
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùa đông gần như vét sạch lương thực và củi dự trữ. Mọi đều mong đợi mùa xuân tới để đồng trồng trọt, lên núi c.h.ặ.t củi. Chậm một ngày, thu hoạch mùa thu cũng sẽ muộn một ngày. bây giờ ai nấy đều thấp thỏm lo lắng— trồng trọt thì lấy gì mà ăn? Mà đất đai mấy trận mưa axit như , liệu còn trồng ?

 

Sau vài cơn mưa, cây cỏ mặt đất héo rũ trông thấy. Những cây ăn quả nhú mầm non cũng cơn mưa quét qua, chồi non teo tóp, khô quắt, rơi lả tả đầy đất.

 

Cứ như mùa xuân chỉ mới kịp ló dạng một tháng vội rụt chân bỏ chạy, trả bầu khí tiêu điều, lạnh lẽo như giữa mùa đông.

 

Hôm đó, nhà Lương Hàm Nguyệt khách ghé thăm—lâu lắm mới gặp Vạn Thúy. Cô thương trong trận động đất, mất một thời gian dài mới hồi phục. Lần gặp , Lương Hàm Nguyệt thấy cô gầy trông thấy, nhưng phong thái vẫn còn nguyên sự mạnh mẽ, quyết đoán.

 

Ngồi xuống mép giường sưởi, Vạn Thúy nghiêm túc thông báo: “Nhà em quyết định chuyển đến gần căn cứ.”

 

Trân Mẫn lập tức hỏi ngay thắc mắc mà ai cũng nghĩ đến: “Có từ căn cứ xuống báo tin cho em ? Mình phép ?”

 

Vạn Thúy với ánh mắt kiên định: “Đây là quyết định của mấy nhà gần đó. Bây giờ cả làng đều đồn rằng chừng nào mây đỏ trời tan, thì mưa axit sẽ ngừng rơi. Nếu cứ tiếp tục thế , còn sống nổi ? Người còn mưa cho da thịt bong tróc, huống hồ là cây cối?”

 

hít sâu một tiếp: “Mấy hộ xung quanh bàn bạc . Đất trồng nữa, ở làng thì gì? Đợi đến khi mưa axit ăn mòn hết ngói, sập luôn mái nhà mới chịu tìm đường khác ? Tụi em quyết định tìm căn cứ.”

 

Nhìn vẻ mặt lưỡng lự của cả nhà Lương Hàm Nguyệt, Vạn Thúy nhạt: “Em tính hết . Nếu căn cứ nhận, thì tụi em cũng sẽ tìm cách bám trụ ở gần đó. Em bây giờ căn cứ chật kín , ai đến cũng thu nhận. thẳng , từ khi thiên tai dồn dập xảy , chỗ nào cũng c.h.ế.t, em tin căn cứ trống vài chỗ. Em với Lương Hà còn khỏe, chờ đến khi cơ hội đó chẳng lẽ ?”

 

Lương Hàm Nguyệt thấy sự cương quyết trong mắt Vạn Thúy, đến để xin ý kiến, mà là rủ gia đình cô cùng.

 

“dì Thúy, nhà dì bao nhiêu ? Định đến căn cứ bằng cách nào?”

 

"Bọn dì tổng cộng mười mấy hộ, hơn bốn mươi . Nhà dì một chiếc xe đạp, nhưng chỉ một cái, chở hành lý nên cũng chở ai. Dì tính kéo thêm cái xe thồ, ai mệt thì thể nghỉ một chút. Mấy nhà khác cũng như thôi."

 

Nói trắng bộ đến căn cứ.

 

Thấy gia đình Lương Hàm Nguyệt vẻ gì là thuyết phục, Vạn Thúy cũng ép: "Bọn dì cũng hỏi thêm mấy hộ nữa, họ cũng ý định . rõ tình hình bên căn cứ nên chờ tin tức của bọn bác xem thế nào mới tính tiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-309-muu-sinh.html.]

 

Anh Lương, chị Trân, nếu nhà chịmuốn , thì sáng mốt đầu làng, cùng khởi hành. Còn nếu cân nhắc thêm thì cứ đợi xem tình hình thế nào. Nếu thấy tụi em mãi về, khi là tìm chỗ yên đó."

 

Lương Khang Thời khá nể phục sự quyết đoán của Vạn Thúy và mấy nhà . Nói họ liều lĩnh cũng đúng, dù chút rủi ro, nhưng nếu may mắn tìm chỗ trống trong căn cứ thì họ đúng là nắm bắt cơ hội. Ai cũng , một khi căn cứ, thể xưởng việc, kiếm công điểm, ăn cơm nhà bếp, cần lo chuyện cày cấy mà đất còn trồng trọt nữa .

 

"Nhà bọn chị… bọn chị sẽ nghĩ thêm." Trân Mẫn dứt khoát từ chối.

 

"Được, em về nhà thu dọn đồ đạc đây." Vạn Thúy còn nhiều việc , dứt lời liền rời .

 

Sau khi cô rời khỏi, cả nhà Lương Hàm Nguyệt đầy trầm ngâm. Dân làng Lương vốn chẳng còn bao nhiêu , giờ thêm một nhóm nữa sắp rời .

 

Nhà họ nên cùng ?

 

Thật lòng mà , Lương Hàm Nguyệt từng nghĩ đến chuyện rời làng để căn cứ. Nhà cô vốn trông mong sự che chở của căn cứ, chỉ đóng cửa sống yên . Hơn nữa, căn cứ quá đông , lỡ để ý thì phiền phức, đặc biệt là bí mật gian đảo hoang của cô dễ bại lộ.

 

Dù môi trường ngày càng tệ, nhưng nếu chọn nơi để , cô cũng nghĩ đến việc tìm một tòa nhà bỏ hoang trong thành phố để trú ẩn, chứ chạy đến gần căn cứ cầu may.

 

Trân Mẫn chút lo lắng: "Dì Thúy con ngói nhà mưa axit ăn mòn, mà quên mất chuyện , chẳng cần lên mái xem thử nữa."

 

Lương Hàm Nguyệt lâu mới đeo mặt nạ phòng độc dạo bên ngoài, cũng tiện leo lên mái nhà kiểm tra tình trạng ngói. "Thực vẫn , đúng là dấu hiệu ăn mòn, nhưng để mưa axit phá hủy ngói nhà, chắc cũng hơn chục trận mưa nữa. Hơn nữa, đầu chúng chỉ mỗi lớp ngói, phía còn một lớp tấm lợp nữa. Mà cái đó bằng bê tông, cực kỳ bền, dễ ăn mòn ."

 

Vậy nên, nếu nhà cửa đến mức thể ở , thì chẳng lý do gì di dời cả.

 

"Vậy là chúng sẽ theo Vạn Thúy đến căn cứ ." Trân Mẫn gật gù, chợt nhớ một chuyện: "Mà nên báo cho lão Hoàng với Tiểu Tịch nhỉ?"

 

Trong những họ thiết, hai cụ già nhà ông nội Tứ. Dù ý định rời làng, thì với thể lực của họ, thể bộ mấy chục cây đến căn cứ lương thực? Hơn nữa, nhà họ là nhà hai tầng, dù mái hỏng cũng còn tầng để ở. Chưa kể, già thường nặng tình với quê cũ, thích di chuyển, tám phần là cả. Hoàng Nhất Phong với Tịch Minh Sầm thì chắc.

 

 

Loading...