Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 306: Ánh bình minh

Cập nhật lúc: 2026-02-22 21:01:26
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chúng bao lâu thấy mưa? Năm ngoái, nguyên một mùa đông mà lấy một bông tuyết. Đất đai khô cằn như thế , may mà còn cái giếng sâu để bơm nước, thì cũng chẳng sống nổi."

 

Vừa dứt lời, Hoàng Nhất Phong bỗng cảm thấy mu bàn tay ươn ướt.

 

Mưa… mưa ?!

 

Đầu óc Hoàng Nhất Phong lơ mơ. Nếu lời cầu mưa của ông linh nghiệm đến thế, khỏi cần dựng miếu gì, cứ đưa ông lên thờ là !

 

Dễ Quân vội kéo ông một cái: "Còn ngẩn đó gì?! Về nhà nhanh lên! Tiểu Mẫn mới dặn đấy, quên ?"

 

Ba hối hả chạy trong nhà, dính vài giọt mưa lác đác. Trân Mẫn căng thẳng chằm chằm tay , lật qua lật kiểm tra nhưng thấy gì khác thường.

 

Dễ Quân kỹ trán bà, thắc mắc: "Tiểu Mẫn, đụng trúng ? Trán đỏ đấy."

 

Trân Mẫn giơ tay sờ thử, đau cũng chẳng ngứa: "Không mà?" Bà nhớ rõ khi sang nhà Hoàng Nhất Phong, còn soi gương, dấu vết gì.

 

Trong lòng bà chợt nảy lên một linh cảm , nhớ khi nãy một giọt mưa rơi xuống trán , bà chỉ tiện tay phủi .

 

Bà vội cúi xuống xem mu bàn tay . Lúc nãy còn bình thường, giờ thấy đỏ và nóng ran.

 

Hoàng Nhất Phong cũng kêu lên: "Tay cũng đỏ nè, còn ngứa nữa! Lẽ nào do mưa? Sao mà lợi hại ?!"

 

May mà bọn họ sự đề phòng từ , ngay khi trời bắt đầu đổ mưa lập tức chạy nhà, chỉ dính vài giọt, nên da dẻ tuy ửng đỏ nhưng ảnh hưởng gì nghiêm trọng.

 

ai cũng may mắn như họ.

 

Ngay khi những giọt mưa đầu tiên rơi xuống, dân làng ai nấy đều vui mừng khôn xiết. Hạt giống trong vườn mới gieo lâu, giờ mưa tưới, chẳng mấy chốc sẽ nảy mầm. Trời hạn gần một năm trời, giờ mưa rơi, còn gì đáng mừng hơn nữa?

 

Thế nhưng chẳng bao lâu, họ phát hiện gì đó sai sai.

 

Những giọt mưa ban đầu chạm da mang cảm giác mát lạnh, nhưng càng lúc cơn mưa càng nặng hạt, cơ thể bỗng thấy nóng rát, như thể nước sôi tạt qua, làn da bắt đầu ửng đỏ lên.

 

Phải một lúc , dân mới ngộ điều bất thường, liền vội vàng ba chân bốn cẳng chạy về nhà. Ai ở gần nhà còn may, chỉ cần lao cửa, vội vàng cởi đồ ướt, lấy nước lau sạch chỗ dính mưa là . Dù da vẫn còn đỏ và rát, nhưng ít nhất cũng nghiêm trọng thêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-306-anh-binh-minh.html.]

 

những đang ở ngoài đồng, núi thì may mắn như . Dù mùa đông qua, nhưng củi lửa nấu cơm mỗi ngày vẫn cần đủ đầy. Rừng núi qua một mùa lạnh khai thác lùi sâu, giờ c.h.ặ.t củi mất hai tiếng đồng hồ. Những đang vác bó củi trở về quanh bốn phía, chẳng nơi nào trú mưa, mà thì ngày càng nóng rát, ngứa ngáy khó chịu. Không còn cách nào khác, họ đành ném bỏ bó củi, chạy hét lên, cố tìm một chỗ nào đó để trú.

 

Lương Hàm Nguyệt ngờ cơn mưa axit ập đến nhanh như . Điều cô lo lắng nhất lúc là ba ở bên cạnh, họ dính mưa .

 

Trân Mẫn chắc đang ở nhà Hoàng Nhất Phong, hẳn là . Còn Lương Khang Thời, sáng nay vác cả gánh củi sang nhà ông nội Tứ.

 

Ông sợ Lương Tĩnh lên núi kiếm củi đúng lúc trời đổ mưa axit mà đường tránh, nhưng tìm lý do chính đáng để cản. Thế là dứt khoát tự vác một gánh . Với củi , ít nhất trong thời gian tới Lương Tĩnh sẽ rừng nữa.

 

Không giờ ba cô còn đường đến nhà ông nội Tứ .

 

Lương Hàm Nguyệt suy nghĩ một hồi, cảm thấy phần lo lắng thái quá. Ba cô thông minh lắm, trời mà mưa thì chắc chắn sẽ tìm ngay một nhà nào đó gần đó để tránh. Hơn nữa, dù cơn mưa axit đáng sợ đến , thì một hai giọt rơi cũng đến mức gây tổn thương nghiêm trọng.

 

sang mấy món đồ đặt bậu cửa sổ khi mưa xuống. Trên đó còn một chiếc điện thoại đang phim.

 

Cơn mưa đến quá đột ngột, khiến cô nảy ý định một thí nghiệm nho nhỏ để kiểm tra mức độ hủy hoại của nó.

 

Cô vội vàng lôi ba món đồ: một tấm đá phiến, một cây bắp cải, và một khúc gỗ.

 

Sau nửa tiếng mưa rơi lộp độp, tấm đá phiến là thứ hủy hoại nặng nề nhất, bề mặt xuất hiện chi chít những vết lõm nhỏ.

 

Bắp cải ban đầu trông gì khác thường, nhưng càng về , lớp lá bên ngoài càng héo rũ, rõ ràng bằng mắt thường.

 

Chỉ khúc gỗ là chịu ảnh hưởng ít nhất, gần như đổi gì đáng kể.

 

Đợi đến khi cơn mưa ngớt hẳn, Lương Hàm Nguyệt mới cẩn thận đeo mấy lớp găng tay, nhấc cây bắp cải đặt lên khay sắt.

 

Lớp lá ngoài cùng trông như vứt trong bãi rác suốt mấy ngày, bốc lên một mùi hôi xộc thẳng mũi. Vừa sờ thấy nó nhão nhoẹt như đang phân hủy.

 

lượt bóc từng lớp lá, phát hiện đến tận sáu, bảy lớp bên ngoài đều úa vàng, nhão nát, chỉ còn phần lõi bên trong là còn chút sức sống.

 

Sau đó, cô kiểm tra khúc gỗ, giũ mấy giọt mưa còn đọng bề mặt quan sát thật kỹ. Hóa nó cũng vô sự, vẫn dấu hiệu ăn mòn nhẹ.

 

 

Loading...