Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 303: Xuân về

Cập nhật lúc: 2026-02-22 21:01:23
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tịch Minh Sầm khẽ: "Từ ngày tụi nhỏ đến đây, đúng là lên nhiều. Bây giờ bà lúc tỉnh táo, còn thể chuyện với ."

 

Anh ngoài cửa, giọng đầy may mắn:

 

"Thật lo nhất là mùa đông năm nay, sợ nhớ tới chuyện cũ, bệnh tình càng nặng thêm. may mà năm nay tuyết rơi, trong nhà lúc nào cũng nhộn nhịp, thế mà bà hồi phục nhiều hơn."

 

Lương Hàm Nguyệt cúi đầu lật đống tập vở đang ôm tay, bỗng thấy một xấp giấy màu kẹp bên . Cô cũng nhớ mua nó từ bao giờ, chắc là tính dùng để gấp thủ công nhưng quẳng xó đến giờ. Nay lục tìm giấy b.út cho bọn nhỏ thì vô tình tìm thấy.

 

"Nè, cho ." Cô chìa xấp giấy cho Tịch Minh Sầm, "Anh thể dùng nó gấp mấy con vật nhỏ hoặc cắt giấy trang trí, bác gái nhất định sẽ thích."

 

"Cảm ơn em." Tịch Minh Sầm nhận lấy, thấy bọn trẻ vẫn còn mải mê học vẽ với Dương Thư Lan, bèn kéo Lương Hàm Nguyệt trong nhà xem đàn thỏ.

 

Thỏ vốn là loài nhát gan, mà lúc sinh con thì càng cảnh giác. Con luôn trốn kỹ tận trong góc chuồng, giữ con thật c.h.ặ.t. Từ lúc nó đẻ đến giờ, trừ Tịch Minh Sầm cho ăn thì ai dám bén mảng gần.

 

Con thỏ sinh sáu bé thỏ con. Lần Lương Hàm Nguyệt thấy nó vẫn còn tròn vo, giờ thì ốm trông thấy, dù Tịch Minh Sầm cố bồi bổ hết mức, nhưng nó vẫn hốc hác đáng thương.

 

Trong sáu con thỏ con, đa màu vàng nâu hoặc xám, lũ nhóc lớn nhanh, đầu tròn, béo ú, đúng cái kiểu phát bẹo má ngay. nổi bật nhất là một con lông xanh xám, bộ lông mượt bóng, đôi tai dài lúc nào cũng run run, đặc biệt nhất là đôi mắt nâu đen sâu thẳm, sắc nét như thể kẻ sẵn, qua một cái là nhận ngay giữa đám em.

 

"Con quá nè!" Lương Hàm Nguyệt mắt sáng rỡ, sang hỏi: "Nó là đực cái ?"

 

"Còn nhỏ quá, ." Tịch Minh Sầm định bắt nó lên cho cô rõ, nhưng cô cản .

 

"Thôi đừng! Lỡ nó sợ quá mà lăn c.h.ế.t thì ." Thỏ đúng là dễ thương, nhưng cũng đồng thời … ngon. Mà trong tình hình bây giờ, một miếng thịt cũng quý như vàng, lỡ mất một con thì tiếc hùi hụi.

 

Nhìn sang bên phòng, thấy đống cỏ khô vơi đáng kể mấy tuần gặp, Lương Hàm Nguyệt bèn hỏi: "Còn đủ đồ ăn cho tụi nó đấy?"

 

"Cỏ khô tiêu hao nhanh hơn dự đoán, trông chờ cỏ phơi từ để sống qua cả mùa đông e là khó." Tịch Minh Sầm trầm ngâm, " cũng may nhờ công việc mới mà em tìm cho , thỉnh thoảng các phụ mang qua ít bắp cải. Nhà ăn hết cả cây, phần thừa liền mang cho thỏ ăn."

 

"Anh cũng núi đào ít đất lẫn hạt cỏ về, đem đặt trong phòng khác. Nhà nhiệt độ cao, cỏ mọc nhanh, giúp bao nhiêu nhưng chắc cũng cầm cự đến mùa xuân năm ."

 

Anh nhún vai: "Cùng lắm hết thức ăn thì thịt tụi nó thôi. Ban đầu cũng định nuôi thỏ, chỉ là tình cờ bắt con lúc gần đông, thứ còn kịp chuẩn gì."

 

Lương Hàm Nguyệt mà xót xa, giờ đang đúng lúc mấy con thỏ con tích mỡ, g.i.ế.c thì đúng là phí của trời! Cô thẳng, nhưng trong lòng quyết cung cấp lương thực cho Tịch Minh Sầm nuôi đàn thỏ. Nhà cô cũng trữ sẵn bắp cải, ngoài đảo hoang còn vô cỏ dại, thể cắt một ít mang qua, giả bộ là tự học theo cách trồng cỏ trong phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-303-xuan-ve.html.]

 

Năm nay tuyết rơi, Lương Hàm Nguyệt phân vân nên đào đống bẫy gỗ gai năm ngoái đặt ngoài sân . Trước giờ tin dã thú xuống núi, vả bây giờ cô s.ú.n.g trong tay, thể lực cũng qua mấy nâng cấp, tự tin vờn với lũ thú hoang vài hiệp, nên vẫn động tay bẫy.

 

ngờ , mới qua hai tháng mùa đông mà an ninh trong làng Lương ngày càng tệ. Hết nhà trộm gà đến nhà mất củi dự trữ, nghiêm trọng hơn còn xuất hiện vài vụ bịt mặt cướp bóc – mà cái kiểu che che giấu giấu, tám phần là trong làng sợ nhận nên mới trò .

 

Trân Mẫn năm nay nhiều tích đủ lương thực và củi sưởi, mới giữa mùa đông mà đói đến phát rồ, đành túng liều.

 

Cả làng bắt đầu hoang mang, trưởng làng cũng sốt ruột, cố gắng tập hợp dân làng để tìm kẻ trộm và cướp, nhưng vẫn bằng chứng cụ thể. Hơn nữa, đám trộm nhắm trúng nhà nào, giấu đồ ở , đều nắm rõ như lòng bàn tay, chứng tỏ nghiên cứu kỹ, khả năng cao là trong làng nội ứng.

 

Trưởng làng gọi họp mấy bận, ai cũng im thin thít, chẳng ai dây rắc rối. Mọi chỉ tự bảo vệ nhà , chứ chẳng mà lãng phí sức truy tìm tội phạm.

 

Nhà họ Lương vốn dĩ ít ngoài, giờ càng tránh xa thị phi. Lương Hàm Nguyệt lôi hết đống bẫy tự chế từ mùa đông năm ngoái dùng : cắm cọc gỗ tẩm nước để đông cứng ngoài sân, gia cố hàng rào sắt với đinh nhọn chống trộm, ai mà thấy cũng tự hỏi "liệu đáng liều mạng ?"

 

Ổ của Tiểu Hắc cũng dời đến ngay cửa chính. Bếp lò một hốc trữ củi, giờ trở thành nơi trú đông lý tưởng của nó. Bộ lông dày sẵn , thêm cả tấm đệm bông ấm áp mà Lương Hàm Nguyệt chuẩn , dù nhiệt độ ở cửa thấp hơn trong nhà, Tiểu Hắc vẫn chẳng hề hấn gì.

 

, Tiểu Hắc chuyển ngoài cũng vô ích. Mới mấy hôm, nó sủa ầm trời ban đêm. Lương Khang Thời thấy động tĩnh, vội bật đèn pin kiểm tra, kẻ bên ngoài lập tức cao chạy xa bay. Một khác, Tiểu Hắc mới gâu vài tiếng, sáng hôm nhà gần đó trộm cả đống than. Đến khi phát hiện , đống than dự trữ khoét mất cả mấy tạ.

 

Lương Hàm Nguyệt suy đoán kẻ trộm chắc chắn ngang qua nhà , mới khiến Tiểu Hắc cảnh giác. manh mối quá mơ hồ, chẳng thể dấu vết chính xác.

 

-

 

Mùa đông năm nay chỉ một màu xám xịt, bầu trời u ám, khí lạnh khô, nhạt nhẽo đến mức chẳng gì đáng nhớ. Ngay cả Tết cũng lạnh lẽo, chẳng ai còn đủ đồ ăn ngon để ăn mừng năm mới. Gà vịt nuôi mấy tháng trời, sợ trộm, đành g.i.ế.c thịt , thành đến Tết cũng chỉ thể ăn dưa muối cầm .

 

Thực , mùa đông dài lê thê cũng cho những con trải qua lũ lụt, nắng nóng, động đất một quãng thời gian hiếm hoi để hồi phục. bản mùa đông vốn là một thử thách, giờ thêm cảnh trộm cướp hoành hành, sống yên cũng chẳng dễ dàng gì.

 

May , mùa xuân vẫn đến đúng hẹn tháng ba, mang theo mầm non cành và lớp cỏ xanh mướt phủ đầy mặt đất, khiến ai nấy đều nhẹ nhõm thở phào.

 

trong lòng mỗi vẫn còn một nỗi lo canh cánh:

 

Năm nay một năm để trồng trọt ? Hay giống năm ngoái, vất vả gieo trồng cả năm trời, cuối cùng chỉ nhận về nạn sâu bệnh và những căn bệnh quái lạ phá sạch mùa màng?

 

Không ai thể trả lời câu hỏi đó.

 

 

Loading...