Thời tiết ngày một lạnh hơn, nhiệt độ rớt xuống âm hai mươi độ. May mà giảm đột ngột mà hạ từ từ, cũng trận tuyết lớn như năm ngoái.
Lương Khang Thời năm nay là năm khô hạn, mùa đông tuyết cũng là chuyện bình thường. Không tuyết lớn phong tỏa đường , ngược còn tiện hơn hẳn. Như mấy hộ trong làng Lương vẫn tích đủ củi sưởi cho mùa đông, cứ tưởng chật vật dẫm trong tuyết mà lên núi, ai ngờ bên ngoài tuy lạnh đến mức nước đóng băng, nhưng trời chẳng đổ tuyết. Chuyện ai cũng vui vẻ mặt.
Con thỏ đang m.a.n.g t.h.a.i mà Tịch Minh Sầm mang về cuối cùng cũng sinh con, hẳn sáu chú thỏ con! Hiện tại chúng đang nuôi trong một gian phòng nhỏ của . Lương Hàm Nguyệt hào phóng cho luôn một cái l.ồ.ng sắt to, mỗi đến thăm mấy nhóc thỏ, cô đều thấy trong phòng chất đầy cỏ khô mà Tịch Minh Sầm dạo gần đây cắt về.
Nuôi thỏ trong nhà chắc chắn mùi, nhưng nhờ Tịch Minh Sầm chăm dọn dẹp nên mùi cũng nồng lắm, vẫn thể chịu . Thỏ đang trong thời gian cho con b.ú, cần nhiều dinh dưỡng, thường xuyên cho nó ăn bí đỏ hấp. Lương Hàm Nguyệt cũng góp một ít đậu nành, đây đều là những thực phẩm giúp thỏ tiết nhiều sữa.
Cô mong trại nuôi thỏ của Tịch Minh Sầm ngày một phát triển, mở rộng quy mô. Mặc dù quanh năm ăn cá ăn gà cũng quen , nhưng thịt đỏ vẫn là một đẳng cấp khác! Giờ cô đang thèm thịt heo quá trời, nghĩ thấy hối hận vì lúc mang theo một con heo con gian mà nuôi.
Mà thôi, nghĩ cũng chỉ là nghĩ, nếu ngược thời gian, cô chắc chắn vẫn sẽ nuôi heo . Trên đảo lớn thế , thiếu thức ăn, nuôi một con heo đến lớn chẳng chuyện khó. vấn đề là... ai g.i.ế.c đây? Gà thì còn cắt tiết , chứ nguyên con heo to đùng, trong nhà cô chẳng ai cả.
Đợt lên núi, cô mang về một ít đặc sản, trong đó hạt dẻ đập vỏ ăn hết sạch. Hạt dẻ hái cây xuống còn nhiều nước, cô phơi chúng ngoài sân đảo một thời gian mới bóc vỏ bỏ hũ thủy tinh lớn. Khi khô , mỗi ngang qua, cô tiện tay đập một hai hạt ăn thử. Lúc , phần nhân bên trong vẫn còn mềm, giống hạt sen tươi nhưng vị bùi hơn, còn mang theo chút ngọt.
Hạt sồi thì phơi khô nghiền thành bột. Bột sồi pha với nước nóng sẽ trở nên sệt dính, đổ khuôn là tạo thành "đậu phụ sồi". Thực , nó chỉ hình dạng giống đậu phụ, chứ chẳng liên quan gì đến đậu phụ truyền thống cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-300-vao-dong.html.]
Lương Hàm Nguyệt thử vài miếng để nếm thử. Đậu phụ sồi dễ , nhưng cô chắc nên nấu theo cách của đậu phụ thông thường . Thế là cô bèn nếm thử , thấy vị cũng khá ngon, bèn quyết định cứ món trộn nguội ăn luôn. Kết quả là... siêu ngon! Kết cấu mềm mịn, vị thanh mát, nếu ăn mùa hè thì đúng chuẩn món giải nhiệt tuyệt vời!
Sơn tra là loại đặc sản mà Lương Hàm Nguyệt mang về nhiều nhất. Hạt dẻ với hạt sồi đều vỏ cứng, đập là thấy cân nặng vơi trông thấy. Chỉ sơn tra là vẫn nguyên xi. Mấy hôm nay trời lạnh, Lương Hàm Nguyệt bèn đổi nước trong bình giữ nhiệt sang nước sơn tra pha mật ong, vị chua chua ngọt ngọt, uống sảng khoái vô cùng.
Mật ong thể kiếm khi c.h.ặ.t cây trong rừng đảo, dù xác suất cao lắm. cứ Lương Hàm Nguyệt tốn nửa ngày c.h.ặ.t cây là thế nào cũng đào hai ba tổ ong, thế nên ăn cũng chẳng cần dè sẻn gì. Gỗ c.h.ặ.t xuống thì tiện thể đem về đốt, nhà cô ngày nào cũng đốt lò sưởi, cho giường đất trong phòng lúc nào cũng ấm áp. Với nhiệt độ hiện tại, còn lâu mới bật lò than, mà than thì chắc khó kiếm, cả nhà cô đành tiết kiệm chừng nào chừng đó.
Sơn tra còn thể kẹo hồ lô. Lương Hàm Nguyệt chọn những quả to nhất, đỏ nhất, rửa sạch bỏ hạt để chuẩn . Lần đầu nấu đường thất bại t.h.ả.m hại, lớp đường lẽ trong veo trắng đục, ăn sạn, về thử mấy mới rút kinh nghiệm. cô cũng nhiều, vì tiếc đường phèn. Cô quyết định để dành mấy quả ngon nhất, đợi đến Tết mới ăn cho sướng, bây giờ thì thôi, ăn thôi kẻo hết quà vặt ngày Tết.
Cả ngày đốt lò sưởi, hầm nấu gì đó thì quá lãng phí. Nhà cái chảo sắt to đùng, đủ chứa nguyên một con vịt, thế là Lương Hàm Nguyệt đề xuất món canh vịt hầm dưa chua. Trân Mẫn với Lương Khang Thời đều tán thành ngay tắp lự.
Lương Khang Thời chịu trách nhiệm thịt vịt. Đám vịt lứa đầu tiên nuôi trong ao cá lớn phổng phao, ngày nào cũng tọng cá con tôm tép nên béo ú, bộ lông còn bóng mượt. Lương Hàm Nguyệt ngắm nghía bọn chúng từ lâu, chỉ đợi ngày xuống tay.
Hôm nay ăn vịt đực. Đám vịt đầu tiên chỉ sáu con, ba con vịt mái giữ để đẻ trứng, thể động . Sáng nào Lương Hàm Nguyệt cũng trứng muối ăn đều là nhờ tụi nó cả. Trong ba con vịt trống, một con lên đĩa đó, giờ còn hai con. mà bọn nó cũng tròn "sứ mệnh lịch sử" của , để một đàn vịt con đang lớn phổng phao. Giờ lứa con trưởng thành, lứa bố cũng đến lúc “nghỉ hưu” .
Trân Mẫn thành thạo moi hết nội tạng, cọ rửa sạch sẽ, dùng rìu nhỏ c.h.ặ.t thành từng khúc. Thịt vịt chần sơ qua nước sôi cùng ít rượu để khử mùi tanh, đổ nước trần , đó mới chính thức đem hầm.