Ban đầu Lương Hàm Nguyệt cũng căng thẳng, nhưng bụi cây thấp lè tè thế thì chắc mãnh thú gì to tát , cùng lắm là thỏ rừng sóc thôi, nên cũng lo lắm.
Quả nhiên, bước thêm một bước, lá khô chân cô phát tiếng lạo xạo, lập tức một con gà lôi vỗ cánh bay vụt khỏi bụi rậm! Loài gà rừng thể bay cao, cánh đập phành phạch như trốn chạy. Lông của nó óng mượt, cổ một dải lông đỏ rực, còn đuôi thì ánh lên sắc xanh lam óng ánh ánh mặt trời, trông cực kỳ bắt mắt.
mà thì , chứ nó bay nhanh như , Tiểu Hắc dù thích cũng chỉ thể yên theo tiếc nuối, dám đuổi theo nếu lệnh của Lương Hàm Nguyệt.
Cô nàng nhún vai: "Loại gà thôi chứ thịt dai nhạt, chẳng gì ngon."
Lúc còn nhỏ, Lương Hàm Nguyệt từng thấy nhiều con gà lôi ăn nhầm hạt bắp tẩm t.h.u.ố.c chuột mà c.h.ế.t. Trước khi gieo trồng, thường tẩm t.h.u.ố.c chống chuột lên hạt giống để tránh c.ắ.n phá, nhưng vô tình khiến mấy con vật khác trúng độc. Ông bà trong làng thấy gà rừng t.h.u.ố.c c.h.ế.t, thế là mang về nhà, lũ trẻ con thì thích nhất là lông đuôi sặc sỡ của chúng, nhổ rửa sạch chơi cả ngày.
Lương Hàm Nguyệt tận mắt thấy mấy con gà lôi vặt lông, gầy trơ xương, chẳng béo gì như gà nuôi trong chuồng. Người lớn trong làng cũng bảo thịt nó khô khốc, dai nhạt, chỉ cái mã ngoài hào nhoáng.
Sau vụ gà lôi bất đắc dĩ , Tịch Minh Sầm nhanh ch.óng dẫn đường tìm cây táo gai mà từng hái. Nhìn sơ cũng thấy rõ những quả ở tán thấp hái mất kha khá, chỉ còn lưa thưa vài chỗ. Nếu ai khác phát hiện cây , thì chắc chắn chính là Tịch Minh Sầm hái.
Lương Hàm Nguyệt lên những chùm táo gai đỏ au lủng lẳng cành, hào hứng: "Em trèo lên hái nhé!"
Nói là , cô bám cây, leo lên với mấy quả chín mọng. Nhặt một quả to, cô lấy tay chùi qua loa cho ngay miệng nếm thử.
Vị quá chua, lẽ do nắng chiếu đủ lâu nên mới đỏ rực như . Tuy nhiên, bên trong lắm hạt quá! Lương Hàm Nguyệt thấy ngon miệng, liền ăn thêm quả nữa… Ai ngờ trúng ngay quả chua lè chua lét, mặt cô méo xệch, nước miếng tuôn ừng ực, nuốt nổi. Quá chua, cô bèn lén bẻ nửa còn vứt thẳng xuống đất!
Cây táo gai cao lắm, nên chịu nổi trọng lượng của cả hai cùng trèo. Vì thế, Lương Hàm Nguyệt tự trèo lên hái một túi đầy, xuống hỏi Tịch Minh Sầm: "Anh hái thêm ?"
"Anh ăn đồ chua lắm, nhà vẫn còn đủ dùng mà."
Tịch Minh Sầm vẫn còn nhớ rõ vẻ mặt méo xệch của Lương Hàm Nguyệt lúc nãy. Ban đầu hái táo gai chỉ để mang về cho Dương Thư Lan chơi thôi, nếu nhờ Lương Hàm Nguyệt tặng mật ong, khi còn chẳng xử lý đống táo gai thế nào.
"Xong !"
Lương Hàm Nguyệt dứt khoát nhảy phốc từ cây xuống, Tịch Minh Sầm hoảng hốt vội đưa tay đỡ.
"Không , em hồi nhỏ trèo cây lắm, linh hoạt lắm! Với độ cao mà cũng té thì mất mặt lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-299-len-nui.html.]
Cô nàng ôm c.h.ặ.t túi táo gai to tướng, cái gùi lưng cũng đầy ắp nào là cơm cháy đen, quả sồi, hạt dẻ… Quả thật chuyến lên núi thu hoạch ít, chỉ điều đoạn đường về mệt.
Trên đường về, ngoài mấy Tịch Minh Sầm tạt ngang ngắt ít cỏ tươi cho thỏ ăn, thì cả hai hề dừng , một mạch thẳng xuống chân núi. Cuối cùng, họ cũng kịp về đến làng Lương khi trời mới chỉ sẩm tối.
Mặc dù chỉ cách màn đêm một chút nữa thôi, nhưng trong thôn chẳng ánh đèn nào le lói. Những căn nhà xếp san sát , lặng lẽ như một con rùa xám xịt, im mặt đất. Chỉ còn chút khói bếp bay lên từ xa, như thể minh chứng rằng vẫn sinh sống ở đây. Nhìn cảnh , lòng Lương Hàm Nguyệt chợt dâng lên một nỗi chua xót khó tả.
Trước khi chia tay Tịch Minh Sầm, Lương Hàm Nguyệt quên dặn dò:
"Nếu thỏ nhà đẻ con, nhớ báo em đấy!"
Cô nàng băn khoăn nuôi thỏ dễ hơn nuôi gà . Nuôi gà thì còn cho ăn bắp, thi thoảng bồi bổ thêm cỏ non, nếu thức ăn giàu đạm thì đẻ trứng ít hẳn. Còn thỏ thì chỉ cần gặm cỏ khô là đủ, nuôi chắc sẽ đỡ tốn công hơn.
"Yên tâm , nhất định gọi em tới xem!"
Tịch Minh Sầm gật đầu chắc nịch.
Hai tạm biệt cửa tiệm tạp hóa cũ. Lương Hàm Nguyệt về đến nhà, lập tức lấy hết táo gai, quả sồi, hạt dẻ và cơm cháy đen trong gùi đưa cho Trân Mẫn.
Trân Mẫn sắp xếp táo gai hỏi:
"Hôm nay núi thuận lợi ? Có gặp nguy hiểm gì ?"
Lương Hàm Nguyệt lắc đầu:
"Không thấy mãnh thú gì cả, chỉ Tịch Minh Sầm đặt bẫy bắt hai con thỏ thôi."
"Vậy là ."
Trân Mẫn thở phào, ánh mắt chuyển sang đống hạt dẻ còn nguyên lớp vỏ gai, bèn gọi Lương Khang Thời bóc giúp.
Lương Khang Thời ôm theo chiếc radio bước ngoài. Trước đây ông từng thương, việc gì , thế là Lương Hàm Nguyệt đưa radio cho ông để g.i.ế.c thời gian. Từ đó, ông thói quen bật radio tin tức mỗi ngày.
Chỉ điều, dạo gần đây các đài phát thanh hầu như còn đưa tin tức cụ thể về từng tỉnh thành nữa, mà chỉ tập trung các nghiên cứu về thiên tai bất thường.
[Tin mới nhất: Nhiều đảo hoang tại khu vực Thái X núi lửa phun trào, gây các đợt sóng thần nhỏ. Kể từ giữa tháng , nhiều núi lửa thế giới rơi trạng thái bất nghiêm trọng, động đất xuất hiện dày đặc ở đỉnh núi. Cùng với trận động đất lịch sử qua, các chuyên gia nhận định hoạt động địa chất cầu đang bước giai đoạn vô cùng sôi động…]