Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 290: Dưa cải chua

Cập nhật lúc: 2026-02-22 20:54:45
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nhìn , kiểu thời tiết mà đeo cái khẩu trang đường thì tiện lắm! Cái còn khăn voan che, nếu sợ bụi bám tóc thì chỉ cần luồn khăn dây chun, thế là tóc tai che kín, khỏi rửa đầu mỗi khi ngoài!”

 

là sáng tạo ghê!” Dễ Quân cầm lên, lật qua lật ngắm nghía, tấm tắc khen.

 

Trân Mẫn nhét luôn hai cái khẩu trang tay Dễ Quân: “Hai mỗi một cái , bên trong thể lớp lọc, còn khăn voan thì mau khô lắm, khi khẩu trang chỉ cần giặt qua một cái là khô ngay.” Thực , thứ đắt nhất trong bộ chính là kính chắn gió kèm.

 

Dễ Quân ngại ngùng: “Hay là hai vợ chồng dùng chung một cái thôi, cũng ngoài thường xuyên, đeo là .”

 

Trân Mẫn hào sảng đáp: “Mỗi một cái cho tiện, nhỡ hôm nào cả hai ngoài cùng lúc thì ? Nhà còn dư mấy cái lận, lo thiếu .”

 

Hai nhà vốn thiết, chẳng kiểu khách sáo ngoài miệng. Hồi Lương Khang Thời thương nhiễm trùng vết mổ, Dễ Quân ngày nào cũng chạy qua chạy mấy lượt, còn đều đặn tiêm t.h.u.ố.c chống viêm cho ông. Thành , Trân Mẫn gì cũng nghĩ tới vợ chồng nhà Hoàng Nhất Phong và Dễ Quân đầu tiên.

 

Lúc , nước Lương Hàm Nguyệt đun cũng sôi . Cải thảo xếp ngay ngắn mép nồi, nhưng chỉ thể ngập một nửa trong nước sôi, vì nhét hết cùng lúc thì đủ chỗ. Đành luân phiên trở mặt cho đều.

 

Rau khi trụng nước sôi liền chuyển từ xanh sang vàng nhạt, trông mềm oặt thấy rõ. Để giữ độ giòn, cải thảo lập tức vớt , nhúng thau nước lạnh vắt khô khi xếp chum muối dưa.

 

Khi tất cả rau vị trí, nước muối đổ ngập mặt cải.

 

Bước cuối cùng, Lương Hàm Nguyệt bê một tảng đá to đùng, cọ rửa sạch sẽ, đặt lên đống rau để nén dưa.

 

Trân Mẫn chỉ tay mực nước trong chum, giảng giải cho Dễ Quân: “Rau khi cho thì nén xuống một chút. Đổ nước muối cũng đổ đầy tận miệng chum, chừa một trống. Hai ngày , nước từ rau tiết sẽ mực nước dâng lên, nếu để chỗ trống, nước tràn ngoài hết.”

 

Dễ Quân xong gật đầu lia lịa, cẩn thận ghi nhớ từng bước.

 

Gió bụi mịt mù.

 

Tuyên Minh Thư lặng ô cửa kính sát đất, sắc mặt mấy vui vẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-290-dua-cai-chua.html.]

 

theo chồng rời xa thành phố nơi lớn lên. Dù cuộc sống đến mức túng thiếu như khác, nhưng sự bất tiện vẫn là điều thể tránh khỏi.

 

Đầu tiên là chuyện căn biệt thự — bà chẳng ưng ý chút nào. Ngay đối diện là mấy tòa cao ốc, thẳng sang cả khu biệt thự nhà bà , chẳng khác nào để rình mò từng chút một. Em chồng bà còn ngốc nghếch, lúc mua nhà chẳng nghĩ xa hơn chút nào. Đến khi bà phát hiện thì muộn, thể đổi sang căn khác nữa.

 

Ngay từ đầu, Tuyên Minh Thư thấy đây là một mối nguy. Về , sự việc cũng chứng minh bà sai.

 

Lúc mới chuyển đến, khu nhà còn siết c.h.ặ.t an ninh, khiến mấy kẻ đối diện dù tức tối mặt cũng chỉ dám từ xa, dùng ánh mắt độc địa dõi theo xe cộ nhà bà . Còn chuyện họ dám gì hơn thì… dĩ nhiên là gan!

 

, những sống quanh khu ngày càng sa sút, trông nhếch nhác, thì bẩn thỉu, quần áo lôi thôi lếch thếch. Trời thì nóng nực, Tuyên Minh Thư trong xe lướt qua đám đó mà cứ cảm giác mũi sắp hun đến mức hỏng luôn! Rõ ràng trong thành phố vẫn còn nhiều nhà trống, mà mấy kẻ cứ thích lảng vảng quanh khu biệt thự, ý đồ thì là gì chứ?

 

Quả nhiên, chẳng bao lâu , xảy mấy vụ đám bên ngoài tụ tập, định xông khu biệt thự. Ban đầu, bọn họ thử qua cổng chính nhưng đám bảo vệ tạm thời do cư dân thuê chặn . Sau đó, khôn hơn một chút, chúng bắt đầu chia , trèo tường mà , cứ như lũ chuột chũi lúc nhúc trồi lên khỏi mặt đất, đập mãi cũng hết!

 

lọt khu biệt thự, cướp đồ cũng dễ! Các căn biệt thự trong tường bao quanh còn cao hơn cả tường rào khu nhà, thế tường còn gắn đủ loại bẫy. Đám đó khi leo thì nhắm tới mấy căn vẻ "dễ xơi" nhất, đập cửa xông cướp bóc.

 

Cướp đồ thì ? Có chắc sống nổi để hưởng ? Ở cái thời buổi , còn ở trong khu biệt thự thì ai là kẻ hiền lành cơ chứ? Tuyên Minh Thư tuy tận mắt chứng kiến, nhưng giọng điệu của Tề Minh Húc, bà cũng đoán bọn đó "xử lý" như thế nào .

 

vấn đề là, khi con còn đường sống, thì chuyện "g.i.ế.c gà dọa khỉ" cũng chẳng còn tác dụng. Số kẻ nhăm nhe xông khu biệt thự vẫn đông như cũ. Biệt thự của Tuyên Minh Thư ở vị trí hẻo lánh trong khu, nhưng cũng thoát khỏi ánh mắt thèm thuồng. Một sáng nọ, bà bước cửa thấy hai x.á.c c.h.ế.t chình ình ngay cổng!

 

sợ đến hồn vía bay mất, vội đóng sập cửa , chạy nhà kể với chồng. Tề Minh Húc phản ứng vô cùng bình thản: "Anh quên với em, cổng nhà nối điện cao thế, bình thường thì , nhưng tối qua đập cửa, nên mới bật lên."

 

"… nhưng… c.h.ế.t kìa…" Tuyên Minh Thư lắp bắp, trọn câu.

 

"Để Tề Minh Thịnh tìm chôn là xong." Tề Minh Húc cứ nhẹ như , cứ như giẫm c.h.ế.t hai con kiến bên đường .

 

Nhìn chồng như thế, Tuyên Minh Thư bắt đầu tự kiểm điểm— bảo bọc quá kỹ nên trở nên yếu đuối? Nếu cứ tiếp tục thế , bảo vệ hai đứa con? Bà học theo chồng, mạnh mẽ lên!

 

 

Loading...