Mấy ngày gần đây, dân làng Lương vì bão cát mà khổ kể xiết, nhưng cũng chuyện xảy —trạm lương thực nhân dịp xuống thu gom vật tư tiện thể cho đào một cái giếng sâu trong làng. Nhờ đó, tình trạng thiếu nước tạm thời giải quyết phần nào.
Hàng dài xếp hàng lấy nước, tiếng ho khan vang lên ngớt. Nhìn thoáng qua, ai nấy đều che chắn kín mít, khẩu trang, khăn quấn, mũ đội c.h.ặ.t đến mức chừa một khe hở nào. chỉ cần kỹ, thể thấy rõ mắt họ sưng đỏ vì viêm nhiễm, khuôn mặt lấm lem cát bụi dính c.h.ặ.t lớp khăn che.
Bụi mịn đúng là thứ đáng sợ, chui lọt ngóc ngách. Trừ khi trốn hẳn trong nhà, nếu chẳng thể nào tránh nổi. Để lấy một thùng nước, nhanh thì mất nửa tiếng, chậm thì cả giờ đồng hồ. Ai nấy đều chảy nước mắt, cổ họng ngứa rát, chỉ mong nhanh nhanh lấy nước xong để về nhà.
Bỗng nhiên, một đàn ông trong hàng đột nhiên ho sặc sụa, ho đến mức gập cả xuống, quỳ rạp mặt đất. Hắn dường như nghẹt thở, vội vã kéo khẩu trang xuống. bỏ khẩu trang , cơn ho càng dữ dội hơn, mặt đỏ gay, suýt nữa thì tắc thở.
“Đỡ nhà nào đó nhanh lên!”
Có hét lên, mấy bên cạnh lập tức xúm , dìu một ngôi nhà gần đó.
“Ghê quá! Sao tự dưng khó thở ?” Đám đông xôn xao.
“Chẳng lẽ trong cát vấn đề gì ?”
Câu thốt , liền hoảng loạn. Có thúc giục hàng nhanh nhanh lấy nước để còn rời . Cũng càng nghĩ càng sợ, dứt khoát xách thùng chạy thẳng về nhà.
lúc , một giọng vang lên, át cả tiếng bàn tán ồn ào: “Ta . Hắn vốn viêm phế quản sẵn , bão cát khiến bệnh phát nặng hơn thôi. Đừng dọa nữa!”
Lời dứt, mới dần bình tĩnh . ai nấy trong lòng vẫn âm thầm lo lắng— bệnh sẵn thì đành chịu, còn họ thì ? Bình thường khỏe mạnh là thế, mà ngoài trời lâu tí mắt đỏ họng rát. Cứ thế mãi, sớm muộn gì cũng sinh bệnh mất thôi!
con thể cả ngày ru rú trong nhà, đến chuyện khác, chỉ riêng lấy nước và c.h.ặ.t củi thể trì hoãn . Ai nấy chỉ còn ngửa mặt lên trời than thở, mong cho cái thời tiết khắc nghiệt mau ch.óng qua . Dù hứng cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông cũng còn hơn bây giờ!
Giữa đám còn đang chờ lấy nước, kẻ nhịn mà nghĩ tới mấy hộ dân may mắn theo xe vật tư đến trạm lương thực mấy hôm . Mấy đó đúng là đỏ! Giờ chắc đang sống sung sướng lắm, chẳng lo lấy nước kiếm củi gì cả, trong trạm lương thực cái gì chẳng !
Hắn chặc lưỡi tiếc nuối. Lúc còn mừng thầm vì nhà may mắn động đất sập, bây giờ nghĩ , sập luôn khi còn hơn! Dù cũng chẳng đủ tiền xây nhà, ít nhất còn cớ để trạm lương thực tá túc. Đáng ghét nhất là mấy lúc rời còn bộ lưu luyến nỡ xa làng Lương, cứ như thể ép buộc rời làng lắm bằng! Hừ, diễn sâu quá ! Nếu thật sự , hé lộ tí tin tức khi lên xe? Rõ ràng sợ bọn họ ghen tị nên mới âm thầm chuồn mất!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-288-dua-cai-chua.html.]
Làm mà ghen tị cho ?
Một dân trong làng thở dài, cảm thấy bản chịu đựng quá đủ những thiên tai liên miên . Cũng quá đủ với mảnh đất bạc màu, cày cuốc bao nhiêu cũng chẳng thấy thu hoạch xứng đáng. Hắn thấy cổ họng ngứa rát, ho hai tiếng, kéo khẩu trang xuống nhổ một bãi đờm xuống đất. Thoáng thấy trong đờm chút tia m.á.u, khẽ nhíu mày, nhưng hàng phía nhích lên, cũng lập tức bước theo, chẳng buồn để tâm nữa.
Bỗng, một cơn gió lớn quét qua, bụi đất cuộn lên mù mịt, tiếng ca thán vang dậy trong đám đông.
Một bà thím lấy xong nước, vội vàng đậy nắp tự chế cho hai thùng nước, quẩy đòn gánh lên vai hối hả trở về nhà. Vừa lầm bầm: “Ông trời đúng là để chúng sống yên một ngày nào mà!”
Ai ai cũng cách nhất để tránh bão cát là ở lì trong nhà. thử hỏi mấy ai thực sự ?
Ngay cả Lương Hàm Nguyệt cũng tranh thủ một ngày gió nhẹ hiếm hoi để sân việc. Cô bận rộn cả buổi sáng, chăm sóc mấy luống d.ư.ợ.c liệu trồng trong sân. Cây nào đến kỳ thu hoạch thì hái về để chế biến, cây nào còn non thì cẩn thận đào lên, chuẩn mang đảo trồng.
Suốt hơn một tuần liền trời lấy một tia nắng, bão cát thì cứ kéo dài mãi. Lương Hàm Nguyệt đám cây trông ủ rũ, lá phủ đầy bụi, oằn xuống mặt đất mà xót ruột thôi. Cô sợ chúng c.h.ế.t héo mất, nên đành xắn tay áo dọn dẹp giữa trời gió cát thế .
Sau khi xử lý xong d.ư.ợ.c liệu, Lương Hàm Nguyệt liền nảy ý tưởng chế một chiếc mặt nạ chống cát đơn giản. Dùng khẩu trang, kính bảo hộ, thêm khăn quấn mãi cũng bất tiện, mà khăn thì cứ trượt hoài, phiền c.h.ế.t .
Thấy Lương Hàm Nguyệt đang lục tung kho chứa đồ, Trân Mẫn tò mò hỏi: “Con đang tìm gì đấy?” Sau khi cô kể ý định, Trân Mẫn liền lật sổ ghi chép vật tư, chỉ tay: “Dưới cùng của kệ thứ năm một thùng mặt nạ chống độc, con đang kiếm cái đó đúng ?”
Lương Hàm Nguyệt ghé mắt , cầm lấy quyển sổ nhưng lấy mặt nạ, mà đó, lật danh sách lên xuống tìm thứ khác thể dùng .
“Chỉ là tí gió cát thôi, cần dùng hàng xịn thế. Đống mặt nạ đó con để dành cho đợt mưa axit đấy. Trong mơ con thấy mưa axit rơi xuống, độc bốc lên mù mịt, vì thế mới mua cả thùng phòng hờ. Giờ mà lôi xài sớm, lấy gì mà chống đỡ nữa?”
Nói , cô tìm thấy thứ cần—mấy chiếc kính chắn gió.