Hoàng Nhất Phong nhà, bắt chuyện với Lương Khang Thời.
“Dạo chắc chẳng ma nào đến mua hàng nhỉ? Sớm thế , hồi đó khuyên đừng mua cái siêu thị mini đó . Giờ thời tiết ngày một lạnh, chờ đến mùa đông, ai cũng cuộn trong nhà, càng chẳng ai thèm mò siêu thị mua đồ.”
Thế nhưng Hoàng Nhất Phong chẳng vẻ gì là bận tâm: “Lúc mua, giá nó rẻ lắm. Với , còn cả đống hàng tồn bán , cứ để đó cũng lỗ. Dù nó cũng là tài sản, phòng trường hợp nhà Lương Hà đột nhiên cho thuê nữa, còn chỗ mà trú chân.”
Câu cũng lý. Lương Hà vốn là đàng hoàng, cho thuê nhà thì chắc chắn nuốt lời đòi . thiên tai thì ai mà đoán ? Nhỡ như trận động đất hồi xảy thêm nữa, nhà Lương Hà sập mất, họ dọn về nhà tổ thì Hoàng Nhất Phong cũng tự tìm nơi khác mà ở thôi.
Lương Khang Thời vốn định bỏ qua chuyện siêu thị, chuyển sang bàn về bão cát bên ngoài. Ai ngờ Hoàng Nhất Phong buông một câu bất ngờ: “À, siêu thị ăn , cho thuê luôn .”
Câu dứt, cả ba trong nhà Lương Hàm Nguyệt đều ngoắt sang ông với ánh mắt khó tả. Không gì, nhưng cái siêu thị nhỏ đó… xét về phong thủy thì đúng là xui xẻo, chẳng qua ai mà thôi.
“Nhìn kiểu gì thế? lừa ai nhé.” Hoàng Nhất Phong tỏ vẻ oan ức, “ cho nhóc Tịch Minh Sầm thuê đấy, bé rõ hết mà. Với cũng là nó tự tìm đến . Dạo trong làng chẳng ai chịu cho thuê nhà, nó thấy siêu thị ế ẩm quá nên mới hỏi chịu cho thuê . cũng thẳng là vườn chôn , nhưng nó bảo quan tâm, thế là cho thuê luôn với giá rẻ.”
Thì là Tịch Minh Sầm , Lương Hàm Nguyệt gật gù tỏ vẻ hiểu chuyện. Anh cũng thể cứ mãi ở trong phòng học . Giờ bão cát đến, thời tiết ngày càng lạnh, mà cái phòng học đó ống khói, mùa đông mà nhóm lò sưởi trong đó thì kiểu gì cũng ngộ độc khí.
Có điều, siêu thị thì trống huơ trống hoác, chẳng gì cả, ở cũng tự dựng lấy cái giường lò sưởi, thôi thấy mệt .
“Vậy giá thuê bao nhiêu?” Lương Hàm Nguyệt tò mò hỏi.
“Người quen cả, chú c.h.é.m nó ? Dạo chú đang thiếu gỗ, nên tính nó mỗi tháng năm chục cân gỗ thôi.”
“Thời tiết thế mà bắt lên núi c.h.ặ.t cây á?” Lương Hàm Nguyệt trố mắt. Năm mươi cân gỗ thì khó kiếm, đốn một hai cái cây là đủ. với cái gió lốc mù trời như bây giờ, đến đường còn chẳng rõ, ai mà dám mò lên núi?
“Chú loại đó ? Giờ thằng bé nợ , bao giờ hết bão cát trả cũng .” Nhắc đến chuyện , Hoàng Nhất Phong bỗng nhớ : “À, nhà ? Trong làng —c.h.ế.t tiệt, chú quên mất tên , nhưng chắc chắn là trong làng— lên núi c.h.ặ.t cây, đúng lúc bão cát nổi lên dữ quá, lạc đường luôn. Đợi đến khi nhân lúc gió lặng tìm, thì xong đời . Mồm với mũi cát, y như tượng điêu khắc bằng sa thạch, bất động đất.”
Cả ba trong nhà Lương Hàm Nguyệt xong đều rùng , đây là đầu tiên họ chuyện . Xem bão cát chỉ là mấy cơn gió bình thường, trong đó lâu một chút là mất mạng như chơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-287-vo-dan.html.]
“Vậy dạo nhất vẫn nên hạn chế ngoài.” Lương Khang Thời gật gù, cảm thấy vô cùng may mắn khi vẫn an trong nhà.
“Cũng may trong vườn nhà các mấy cây gỗ, nhờ đó mới yên tâm đây. Chứ thì giờ chắc cũng phát sốt lên, khéo chạy lên núi c.h.ặ.t cây .”
“ mấy cây đó chẳng đủ . Cậu vẫn tranh thủ mà kiếm thêm ít gỗ về. Có điều giờ thì khỏi nghĩ tới.”
“Vậy nên mới cho thuê cái siêu thị đó chứ!” Hoàng Nhất Phong thản nhiên , “Chờ đến khi bão cát tan hẳn, sẽ cùng Tịch Minh Sầm lên núi c.h.ặ.t cây. Hai tầm mười ngày nửa tháng, chắc là đủ củi đốt cho cả mùa đông.”
Ánh mắt Hoàng Nhất Phong liếc ngoài sân, về phía nền đất trống nơi từng là nhà kho cũ, đó vẫn chất đầy than: “Nhà kho các định xây ?”
Hiện tại củi và than vẫn thể để ngoài trời, vì trời khô ráo, sợ ẩm. vài tháng nữa, tuyết rơi xuống thì than củi chỉ ướt mà còn chôn vùi lớp tuyết dày, lúc cần dùng sẽ cực kỳ phiền phức.
Lương Khang Thời lắc đầu: “Giờ chẳng sức mà dựng nhà kho nữa. Tội định chuyển hết khoai tây trong gian nhà ngang ngoài, trống một rộng, đó dồn hết than đó. Sau gian nhà ngang sẽ dùng chỗ chứa củi.”
“Vậy coi như nhà các chỉ còn mỗi việc xây tường rào nữa thôi. Làm xong là thể thoải mái đón đông .” Hoàng Nhất Phong cảm thán.
“Làm gì chuyện nhàn rỗi ?” Trân Mẫn bĩu môi phản bác, “Còn chuẩn rau củ cho mùa đông nữa! với Dễ Quân định muối ít củ cải với cải chua, năm ngoái lỡ mất cơ hội, mua của . Năm nay nhất định thể để lặp .”
Không chỉ , Lương Hàm Nguyệt và Trân Mẫn còn định thịt một con gà, thử ruốc gà. Nếu thành công, họ sẽ thêm cả ruốc cá, đổi khẩu vị dễ bảo quản.
“Còn chuyện nữa ? Dễ Quân vẫn gì với …”
Lương Hàm Nguyệt cầm ấm nước, rót cho mỗi một chén nóng. Hơi nước bốc lên, tạo nên một bầu khí ấm áp, vui vẻ. Một tấm kính mỏng chia cắt thế giới bên trong và bên ngoài—một bên là cơn bão cát mù mịt, ánh vàng đục ngả đỏ như m.á.u; một bên là khí yên bình của một gia đình thôn quê, uống , trò chuyện rôm rả.