Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 284: Vỏ đạn

Cập nhật lúc: 2026-02-22 20:54:39
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không lâu khi Lương Hàm Nguyệt và đổi xong lương thực, Trân Mẫn cũng trở về. Nhà ông bà Tứ đổi lương thực ít hơn nhà Lương Hàm Nguyệt, mà nhà cách xa đường lớn hơn nhiều. Vậy mà hai thành nhiệm vụ nhanh ch.óng như , tất cả là nhờ mấy hôm Lương Tĩnh cùng hàng xóm san bằng con đường nhỏ quanh nhà.

 

Họ đẩy xe kéo chở lương thực, mang theo cả vài tấm ván gỗ và gạch. Hễ gặp đoạn đường nào động đất nứt gãy, gập ghềnh khó , họ liền dùng ván gỗ lót xuống. Nhờ nhiều hợp sức, con đường nhanh ch.óng mở rộng thông thoáng.

 

Chỉ cần chạy xe kéo bốn, năm chuyến, tất cả lương thực vận chuyển đến ven đường lớn, hiệu suất cực kỳ cao.

 

Theo lời Trân Mẫn, bà mấy nhân viên căn cứ chuyện với . Họ cũng đang bàn cách san bằng đường để xe tải thể qua, mà phương pháp thì chẳng khác gì cách nhà ông Tứ gia dùng, chỉ là quy mô lớn hơn nhiều.

 

Họ đổ tạm các loại gỗ, đá vụn xuống những đoạn đường sụt lún để tạo mặt phẳng tạm thời, đủ để xe tải di chuyển. cách chỉ thể cầm cự trong vài ngày. Nhất là trong thời tiết đầy bão cát như thế , lớp cát bụi cuốn sẽ nhanh ch.óng xóa sạch những gì họ lót xuống. Chưa kể, cát cũng sẽ nhanh ch.óng lấp những chỗ trũng, khiến con đường chẳng mấy chốc trở nên gập ghềnh như cũ.

 

Bảo dân làng lo ngay ngáy, sợ xe vật tư thì nữa. Nếu chẳng may gặp mấy ngày liên tục gió lớn, xe tiếp tế hoãn xuống vùng , thì khi , con đường trở về như lúc ban đầu. Đến lúc đó, họ chịu khó đổ đường nữa cũng khó mà .

 

Trời sập tối, Tịch Minh Sầm bận rộn cả buổi chiều ở nhà Lương Hàm Nguyệt, đương nhiên giữ ăn cơm. từ chối, rằng Dương Thư Lan còn ở khu lớp học. Giờ bão cát che kín bầu trời, mới hơn bốn giờ mà tối mịt, mau về trông , kẻo bà sợ hãi.

 

Trân Mẫn còn định tiếp tục khuyên nhủ, nhưng Lương Hàm Nguyệt chợt nghĩ, dù giữ Tịch Minh Sầm ăn cơm, thì về nhà vẫn nhóm lửa nấu ăn cho . Thà để sớm, còn cô sẽ nhân cơ hội mang chút đồ ăn qua.

 

“Cảm ơn hôm nay nhé, Minh Sầm, hôm khác tới nhà em ăn cơm nha.”

 

“Được, nhất định tới.” Tịch Minh Sầm chào hai vội vã lên đường về nhà.

 

Trân Mẫn hỏi: “Sao giữ ăn cơm? Dù gì cũng giúp đỡ cả buổi chiều .”

 

Lương Hàm Nguyệt lắc đầu: “Giữ thì ? Anh vẫn nấu ăn cho bác gái mà. Chi bằng em hâm nóng ít đồ, lát nữa mang qua cho . Mẹ ơi, trong tủ lạnh còn gì ăn ?”

 

“Món sẵn thì nhiều lắm, bánh bao, màn thầu, há cảo nhân dưa cải và nhân hẹ. Nếu thì con dùng bếp điện nấu một bữa đầy đủ cũng , nhanh hơn đó.” Trân Mẫn đáp.

 

“Không .” Lương Hàm Nguyệt từ chối ngay lập tức. “Bếp điện món ăn quá thịnh soạn, thể nào nấu trong thời gian ngắn . Hơn nữa, vài nguyên liệu dễ giải thích nguồn gốc. Thôi thì cứ hâm nóng bánh bao mang qua là .”

 

Mang theo một túi bánh bao nóng hổi, Lương Hàm Nguyệt tìm đến lớp học nơi Tịch Minh Sầm đang ở theo trí nhớ . Đứng cửa, cô giơ tay gõ hai cái.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-284-vo-dan.html.]

Cửa mở , Tịch Minh Sầm thấy cô thì chút ngạc nhiên: “Sao em tới đây?”

 

Lương Hàm Nguyệt thò đầu , thấy bếp một nồi nước, nhưng khói bốc lên, lửa vẫn nhóm. Xem cô đến muộn.

 

Cô giơ túi bánh bao trong tay lên lắc lắc: “Em mang cơm qua cho nè. Ai bảo chịu ở ăn cơm? Đành để em vất vả mang tới thôi. Chỉ mấy cái bánh bao nhân rau, đừng chê nhé.”

 

Tịch Minh Sầm kéo cửa rộng hơn: “Vào .”

 

Bánh bao vẫn còn nóng hổi, Tịch Minh Sầm gắp hai cái đặt mặt Dương Thư Lan. Bà dường như đang đói, một lời, cúi đầu ăn luôn, thậm chí chẳng để ý đến sự mặt của Lương Hàm Nguyệt. Cứ như nhắc đến “bạc hà” hôm chẳng là cô .

 

Lương Hàm Nguyệt đưa mắt quanh: “Ở đây bát hoặc cốc nào dư ?”

 

Tịch Minh Sầm hiểu cô định gì nhưng vẫn chỉ chỗ để chén đũa cho cô.

 

Cô lấy hai cái bát sạch, đó lôi một chiếc bình giữ nhiệt từ trong túi.

 

“Em nấu canh cam thảo táo đỏ, cho phổi, giảm ho đó. Anh giúp em cả buổi chiều ngoài trời, cổ họng chắc cũng khó chịu , uống chút sẽ đỡ hơn.”

 

Cô rót cho mỗi một bát. Dương Thư Lan thấy bên cạnh bát nước, đang khát, liền cầm lên uống hai ngụm. Uống xong, mặt bà tươi lên thấy rõ, liên tục : “Ngon quá, ngon quá, ngọt!”

 

Rồi bà ngẩng đầu lên, Lương Hàm Nguyệt, bật thốt lên hai chữ: “Bạc hà.”

 

“Không bạc hà ạ, là cam thảo với táo đỏ.” Lương Hàm Nguyệt nhẹ giọng sửa .

 

Tịch Minh Sầm khẽ : “Bà đang gọi em đó.”

 

“Gọi em là bạc hà?” Lương Hàm Nguyệt ngạc nhiên, chợt hiểu . “Chắc tại em từng cho bác uống nước bạc hà chứ gì? mà bác gái nhớ ! Có bác đỡ hơn chút ?”

 

Tịch Minh Sầm gật đầu: “Dạo gần đây bà ít lên cơn hơn, cũng hiểu vài câu . Anh bảo bà ở trong phòng ngoài, bà cũng ngoan ngoãn yên cả buổi chiều. Chỉ là… vẫn thể giao tiếp bình thường. Anh chuyện, lúc bà chỉ đáp vài từ ngắn, nhưng tiếp thì bà thèm để ý tới nữa.”

 

 

Loading...