Anh gì đó với cả hai bên, nhưng Lương Hàm Nguyệt xa rõ, đoán chắc là đang dàn hòa.
Cuối cùng, dân hứa rằng sẽ kiểm tra kỹ khoai khi đóng sọt. Vị trung niên gọi một nhân viên khác đến, hai trao đổi sổ sách, từ giờ mỗi dân đến, sẽ do nhân viên mới phụ trách tiếp nhận hàng.
Làm xong chuyện, ông chú trung niên tự xổm xuống đống khoai, kiên nhẫn nhặt từng củ khoai hỏng .
Lương Hàm Nguyệt đầu mấy , cố gắng ghi nhớ gương mặt của ông . Chắc đây là phụ trách chính trong đợt trao đổi vật tư ?
Cô vài chuyện cứ canh cánh trong lòng, nhưng đến giờ vẫn nghĩ nên thế nào.
Sau hơn một tiếng khuân vác, cuối cùng lượng lương thực ghi sổ sách cũng vượt mốc một nghìn cân, chỉ cần thêm một nửa nữa là thể kết thúc công việc hôm nay. Lương Hàm Nguyệt còn kịp vui mừng thì cảm thấy lòng bàn tay rát bỏng.
Cô tháo găng tay vải xuống, thấy lòng bàn tay đỏ ửng, da căng bóng, chắc do cứ lặp lặp động tác khiêng sọt mà ma sát. Nếu tiếp tục thế , e là chẳng mấy chốc sẽ rộp lên mất.
Lương Hàm Nguyệt khó chịu, xoa xoa lòng bàn tay. Sức lực tăng lên cũng chẳng giúp cô "kim cương bất hoại ", trầy da thì vẫn cứ trầy thôi!
Tịch Minh Sầm bên cạnh trông thấy tất cả. Anh rõ tính cô, nếu đề nghị tự khiêng nốt chỗ lương thực còn , chắc chắn cô sẽ đồng ý.
Vậy nên đề xuất: “Hay là tìm mấy miếng vải mềm quấn tay ? Găng tay thô quá, cọ sát nên mới .”
“À đúng ha!” Lương Hàm Nguyệt thấy lý, liền chạy về nhà tìm mấy miếng vải mềm mịn mang .
Cô cẩn thận quấn vải quanh lòng bàn tay, nhưng đến đoạn buộc dây thì loay hoay mãi xong.
Tịch Minh Sầm nhẹ giọng : “Để .”
Anh cẩn thận thắt nút hai mảnh vải , còn tỉ mỉ điều chỉnh vị trí thắt, tránh để nút buộc cấn tay khi đeo găng, tăng độ ma sát và dễ trầy hơn.
Lương Hàm Nguyệt tay mới sực nhớ : “Ơ, đáng lẽ em cũng lấy hai miếng vải cho nữa chứ!”
“Không cần .” Tịch Minh Sầm xòe tay cho cô xem mấy vết chai sần lòng bàn tay.
Tay trông , ngón tay thon dài, xương khớp cân đối. lòng bàn tay và đầu ngón một lớp chai dày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-283-bao-cat.html.]
Hồi , Tịch Minh Sầm bảo từng là luật sư, chắc lúc đó tay hề mấy vết chai . Ấy mà đầy một năm, đặc biệt là sáu tháng gần đây từ khi chuyển đến đây, bàn tay đổi hẳn.
Lúc , Tịch Minh Sầm thu tay , chất đầy một sọt khoai, gọi Lương Hàm Nguyệt đến thử xem còn đau tay .
Hai cùng nâng sọt khoai lên, Lương Hàm Nguyệt phát hiện , khi quấn vải tay, cảm giác đau rát giảm đáng kể.
Từ hai giờ chiều đến tận bốn rưỡi, cuối cùng cũng đổi hết chỗ lương thực chuẩn sẵn lấy than. Khi rời khỏi khu vực xe tải, Lương Hàm Nguyệt trông thấy nhiều dân làng mới tin vội vàng kéo đến, vây quanh chiếc xe dỡ xong than và chuẩn chở lương thực về căn cứ.
Cũng vì lý do gì đặc biệt, chẳng qua họ lo lắng nếu lỡ mất hôm nay, căn cứ sẽ đổi than nữa. Than là thứ quan trọng nhất để dân nơi đây thể an vượt qua mùa đông, nên ai nấy đều thấp thỏm, sợ bản bỏ lỡ cơ hội duy nhất .
Ông chú trung niên mà Lương Hàm Nguyệt từng gặp giữa đám đông, cất cao giọng trấn an , lặp lặp rằng xe tải ngày mai vẫn sẽ đến. Trừ khi thời tiết trở nên tồi tệ hơn, nhưng dù thế chăng nữa thì việc trao đổi vật tư cũng chỉ hoãn chứ bao giờ chuyện chỉ diễn trong một buổi chiều nay.
Thấy dân làng vẫn yên tâm, dứt khoát lấy hành lý của từ xe xuống, lớn tiếng với :
“Thời tiết thế , ai cũng lo lắng, sợ đủ than sưởi ấm cho mùa đông, hiểu chứ. Thế , tối nay sẽ ở làng! Như cần lo xe tải ngày mai đến nữa, đúng ?”
Vừa , dân làng chút ngại ngùng, nhưng lập tức nhao nhao lên mời về nhà :
“Lãnh đạo, tối nay ở nhà ! Vợ gói sủi cảo ngon lắm!”
“Đến nhà nè, còn dư một phòng trống!”
Nhân viên xe tải căn cứ do dự về phía Chung Đức Viễn: “Chung khoa trưởng… chuyện ạ?”
Chung Đức Viễn đáp: “Có gì mà ? Tiện thể cũng kiểm tra xem danh sách hộ nghèo đủ điều kiện chuyển căn cứ vấn đề gì . Ngày mai cứ theo kế hoạch định, tin tưởng khả năng việc của . Dù mặt, vẫn sẽ xử lý việc.”
Người nhân viên theo Chung Đức Viễn nhiều năm, rõ nếu quyết định thì khó ai thể thuyết phục nổi. Vốn dĩ, chuyến là do phụ trách ban đầu hoãn vì thời tiết, nhưng Chung Đức Viễn lo lắng bão cát kéo dài, khiến dân làng hoang mang, nên tự dẫn đội xuống đây.
Chỉ là… haizz, chuyện xét duyệt danh sách hộ nghèo căn cứ vốn thuộc phạm vi công việc của chứ!
Lương Hàm Nguyệt từ xa quan sát, đoán rằng tối nay sẽ ở nhà trưởng thôn. Cô sờ mấy vỏ đạn trong túi, suy nghĩ mãi về một chuyện… Liệu đáng để mạo hiểm đây?