Cô gật đầu nhận lời, cùng Tịch Minh Sầm về nhà.
Trong sân vẫn còn mướp hái hết, nhưng lượng đủ để lấp đầy một thùng nữa. Tịch Minh Sầm cầm cái thùng rỗng, : “Em cứ hái tiếp , kiếm thêm đồ bỏ .”
Đứng giữa trời bão cát thế thực sự thoải mái chút nào, Lương Hàm Nguyệt cũng chỉ cho nhanh. Cô liền chỉ đường: “Bên , trong gian nhà kho một đống khoai tây. Anh nhặt một phần ba thùng thôi, còn để em chất thêm mướp .”
Tịch Minh Sầm bước nhà kho, thấy một góc sàn kê cao lên bằng kệ gỗ và lưới sắt, biến thành một kho chứa khoai tây tạm bợ. Kho cách mặt đất tầm hơn mười phân, mục đích chính là để ngăn chuột. Anh đặt thùng xuống, nhanh tay chọn khoai.
Không lâu , Lương Hàm Nguyệt cũng ôm một đống mướp bước , tiện tay vớ lấy một chiếc thùng rộng miệng để xách. Hai tiếp tục hành trình “bốc vác”.
Trên đường , Lương Hàm Nguyệt bắt chuyện với Tịch Minh Sầm: “Dạo bão cát hoành hành, bên chỗ ?”
“Trừ việc nấu cơm phiền thì thứ vẫn .” Ở chỗ thể nấu ăn ngoài sân, cũng dám mở cửa sổ thông gió. Dù phòng học rộng rãi, sợ cháy nổ, nhưng đốt củi thì khói bay đầy phòng, mỗi nấu ăn là ngộp thở xỉu. Tịch Minh Sầm thường mở cửa lớp khi nấu ăn, đồng thời hé cửa sổ ở cuối hành lang để khí lưu thông, tránh để cát bụi ùa .
“Ở trong phòng học mãi cũng . Anh tính kiếm chỗ nào trong làng thuê ?” Lương Hàm Nguyệt thôi cũng thấy bất tiện, phòng học chỉ tạm trú qua ngày thì , chứ sinh hoạt lâu dài thì đúng là chịu nổi.
“Chưa tìm chỗ nào phù hợp cả.” Tịch Minh Sầm bất đắc dĩ lắc đầu, “Dù động đất cũng mới xảy bao lâu.”
Giờ đây, vẫn còn nhiều dân làng ở làng Lương tìm nhà để thuê, đừng gì đến một ngoài như Tịch Minh Sầm.
“Vậy để em hỏi giúp xem , chịu cho thuê.”
Cả hai nhanh ch.óng về đến kho, tiên đổ than trong thùng . Nhà kho chứa củi và than của Lương Hàm Nguyệt sập trận động đất, đến giờ vẫn sửa chữa xong. Hồi , cô và Lương Khang Thời dọn dẹp qua, dỡ bỏ mái nhà sập và đống gạch đổ nát, tạm thời để than ngay ngoài trời, chỉ che bằng một tấm bạt mưa cũ chẳng tác dụng là bao.
Lương Hàm Nguyệt kéo bạt một góc, nghiêng thùng đổ hết than .
Ngay lúc cô định kho, bỗng thấy Tịch Minh Sầm giơ tay lên che mắt, trông vẻ khó chịu.
“Cát bay mắt ? Vào trong nhanh lên!” Lương Hàm Nguyệt vội kéo nhà, đóng sầm cửa .
Cô nắm lấy cổ tay , kéo tay xuống: “Đừng dụi, tay bẩn đấy.”
Tịch Minh Sầm khẽ nhíu mày, mắt đỏ, lông mi dính ướt vì nước mắt trào , trông như cát cọ đau đến phát .
“Để em thổi cho.”
Lương Hàm Nguyệt đè vai xuống ghế, nhẹ nhàng tách mí mắt, cúi xuống thổi nhẹ vài .
Tịch Minh Sầm chớp mắt mấy cái, đôi mắt vẫn đỏ nhưng mở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-282-bao-cat.html.]
Khoảng cách … vẻ gần quá.
Lương Hàm Nguyệt nhanh ch.óng lùi một bước, ho nhẹ: “Ổn ? Có cần em về nhà lấy t.h.u.ố.c nhỏ mắt ?”
“Ổn .” Tịch Minh Sầm chớp mắt thêm mấy , chắc chắn còn gì cộm nữa.
Lương Hàm Nguyệt tháo khăn lụa quấn cổ xuống, đưa cho Tịch Minh Sầm, bảo học theo cách cô buộc khăn.
Ngoài khẩu trang và kính, Lương Hàm Nguyệt còn quấn thêm một lớp khăn lụa, che kín từ mắt đến khẩu trang, vòng qua tai, buộc c.h.ặ.t gáy, che luôn cả tai. Trông thì kỳ quái một chút, nhưng cực kỳ hữu dụng để chống cát bay mắt và tai.
Cô còn lo cát lùa trong áo qua cổ áo, nên quấn thêm một vòng nữa quanh cổ cho chắc.
“Như vầy hả?” Tịch Minh Sầm nhận khăn, thử quấn theo.
“Kéo xuống chút nữa.” Lương Hàm Nguyệt giơ tay chỉnh khăn giúp , vô tình chạm dái tai, nóng hổi. Ủa, hóa chỉ cô thấy ngại...
Cô lập tức rụt tay , đầu chỗ khác, giả vờ như chẳng gì xảy .
Sau khi Tịch Minh Sầm quấn khăn xong, cả hai tiếp tục khiêng khoai tây.
Lần đến gần xe tải, Lương Hàm Nguyệt thấy tiếng cãi ỏm tỏi.
Trong lúc cô loay hoay cân khoai, cũng hiểu nguyên nhân của vụ lùm xùm .
Một dân trong làng đẩy xe đến chở mấy sọt khoai tây. Lúc nhân viên bốc khoai lên xe mới phát hiện , lớp khoai bên thì tươi ngon, lật cả sọt đổ thì thấy đáy cũng , nhưng ở giữa độn một đống khoai hỏng. Số lượng quá nhiều, nếu phát hiện từ mấy chuyến .
mớ khoai hỏng đó mà để chung với khoai ngon thì chỉ vài hôm là lây hỏng cả đống. Đống khoai vốn đủ cực khổ để vận chuyển , giờ thêm đống khoai thúi, đúng là tăng thêm việc cần thiết. Nhân viên kiểm hàng vốn bực bội vì thời tiết khó chịu, giờ gặp chuyện thì cơn tức giận bùng lên như lửa bén rơm.
Nhân viên lập tức mắng là cố tình độn khoai hỏng để đổi lấy than nhiều hơn.
Người dân thì khăng khăng bảo hề khoai hỏng trong đó, chẳng qua là trùng hợp thôi.
Cả hai bên đều nhượng bộ, cứ thế cãi um sùm.
Dân làng xung quanh bắt đầu kéo đến xem náo nhiệt. Lương Hàm Nguyệt cũng xa xa hóng hớt, xem cuối cùng vụ sẽ giải quyết .
lúc , một đàn ông trung niên dáng vẻ thư sinh, trông lớn tuổi hơn Lương Khang Thời, bước vòng vây.