Lương Hàm Nguyệt và Trân Mẫn , quyết định ngoài xem thử.
Cô đeo hẳn hai lớp khẩu trang, kiếm thêm một chiếc kính trắng đeo , còn quấn cả khăn lụa lên đầu, che kín mít từ đầu đến chân.
Trân Mẫn sang dặn Lương Khang Thời: “Em với Nguyệt Nguyệt ngoài xem thử tình hình, cứ ở nhà ngoan ngoãn, đừng chạy lung tung.”
Vừa mở cửa, Lương Hàm Nguyệt nhanh nhẹn lách qua , chớp nhoáng chuồn ngoài đóng sầm cửa . Ra đến đường, cô mới cảm nhận rõ rệt bầu khí bên ngoài còn ngột ngạt hơn tưởng tượng, mùi bụi đất nồng đến mức khiến ho sặc sụa. Lương Hàm Nguyệt đành cố nuốt ngược cơn ngứa trong cổ họng, cùng Trân Mẫn bước nhanh đến chỗ đổi hàng.
Quả nhiên, ven đường đậu sẵn mấy chiếc xe tải cỡ lớn chất đầy than đá. Lương Hàm Nguyệt cũng chẳng rõ họ sửa đường kiểu gì mà xe tải nặng như thế vẫn thể qua trong thời gian ngắn như . Bên đường, đặt sẵn mấy chiếc cân bàn loại lớn, dân làng lũ lượt mang lương thực đến cân, mong đổi lấy ít than. Nhân viên của khu căn cứ thì ghi chép cẩn thận từng con .
Dân làng đều tưởng trong thời tiết bão cát thế thì đoàn xe sẽ tới. Giờ tin, ai nấy hoảng hốt kéo đổi hàng, sợ chậm chân hết than để lấy.
Lương Hàm Nguyệt sang Trân Mẫn, : “Mẹ, nhà cũng tranh thủ lấy lương thực qua đổi thôi. hết con hái hết đám mướp giàn xuống , thì sợ thiếu cân. Mẹ qua báo cho chú Hoàng một tiếng , để còn kịp chuẩn .”
“Ừ, qua nhà lão Hoàng đây.” Tiếng Trân Mẫn vang lên từ lớp khẩu trang, phần bí bức.
Lương Hàm Nguyệt để ý thấy xung quanh ai cũng ho khan liên tục. Người nào khẩu trang thì vội vàng đeo lên, nhà nào thì quấn khăn kín mít, nhưng vẫn chẳng thể ngăn nổi bụi cát luồn lách mũi miệng.
Cô ba chân bốn cẳng chạy về nhà, vác theo một chiếc rổ lớn, cầm thêm kéo, chạy giàn mướp. Những quả mướp xanh dài lủng lẳng giàn, nhờ Lương Hàm Nguyệt chăm bẵm suốt mùa khô mà vẫn phát triển khá . Có điều, trải qua mấy ngày bão cát, đám mướp phủ đầy bụi, mất hết vẻ tươi tắn ban đầu.
Mấy quả mọc cao quá, cô bê ghế lên hái. Lúc đang loay hoay chỗ bức tường đổ dở phía nhà, Lương Hàm Nguyệt thấy tiếng bước chân. Cô còn tưởng Trân Mẫn , ai ngờ ló đầu thì thấy Tịch Minh Sầm.
“Trời kiểu mà cũng mò tới đây ?”
Tịch Minh Sầm chỉ quấn hờ một cái khăn che mặt, đeo khẩu trang. Lương Hàm Nguyệt tiện tay lục trong túi lấy một cái đưa cho .
Tịch Minh Sầm nhận lấy, đeo mới lên tiếng: “Nghe tin xe than về, đoán nhà em chắc cũng đổi. Chú Khang Thời còn khỏi hẳn, qua xem giúp gì .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-281-bao-cat.html.]
Thực , đội thi công tạm nghỉ ngay từ ngày đầu bão cát. Với tình hình , xi măng cũng thể trộn, những công việc khác cũng đành hoãn . Tịch Minh Sầm tiếng loa thông báo, chạy xem thì phát hiện xe tải thể sâu trong làng, chỉ thể đỗ ở con đường lớn, bắt buộc dân làng tự khuân vác lương thực đó đổi. Nghĩ đến cảnh nhà họ Lương chỉ hai con loay hoay, còn Lương Khang Thời thì thương, liền xách m.ô.n.g chạy sang.
Lương Hàm Nguyệt định từ chối, trong lòng nghĩ thể để Tịch Minh Sầm giúp khuân vác trong thời tiết . lúc đó, Trân Mẫn tới, câu chuyện.
Bà liếc qua hai đứa, ánh mắt xoay một vòng bất ngờ vui vẻ reo lên: “Ôi trời ơi, Tiểu Thất mà giúp thì quá còn gì! lúc đang đau đầu đây! Nhà dì Tĩnh chỉ một bả, chẳng vác nổi bao nhiêu. Mẹ mà qua giúp dì thì thể để Nguyệt Nguyệt tự xoay sở một . Giờ con đây , thì vất vả chút nhé, phụ Nguyệt Nguyệt khiêng đồ giúp bác!”
Bà sang dặn Lương Hàm Nguyệt: “Mẹ qua giúp dì Tĩnh đây, một bả lo xuể.”
Lương Hàm Nguyệt hình mất vài giây. là dì Tĩnh chỉ một thật, nhưng… cô lúc nãy tính như !
Mà giờ bà dứt khoát mất .
Cô gượng, ngại ngùng sang Tịch Minh Sầm: “Vậy thì phiền .”
Hai quyết định mang thùng mướp mới hái . Cái thùng to cao, bên trong đầy ắp mướp, đến sáu bảy chục ký. Cả hai mỗi xách một bên quai thùng, khiêng bước nhanh đường cái.
Nhà Lương Hàm Nguyệt khá gần đường lớn, nhưng bãi đỗ xe tải tận đầu con phố, bộ hơn trăm mét nữa. Ở đó mấy nhân viên đang cặm cụi ghi chép cân nặng hàng hóa. Một thấy cô đến thì chủ động hỏi: “Lần đầu đến đổi ? Báo tên để ghi sổ.”
Lương Hàm Nguyệt tên Lương Khang Thời, nhân viên liền mở một trang mới, hiệu cho hai đặt thùng mướp lên cân. Giữa trời bão cát, ai cũng xong việc thật nhanh để còn chạy về nhà, chẳng ai bận tâm mấy lạng lẻ, nên cân luôn cả thùng chốt liệu.
Người ghi chép hỏi: “Than lấy luôn bây giờ để gom hết lương thực mới lấy một lượt?”
Lương Hàm Nguyệt vốn gom đủ đồ lấy than một cho tiện, tránh chạy chạy nhiều chuyến.
Cô kế hoạch của , nhân viên gật đầu dặn dò: “Lát nữa nhớ mang theo thùng riêng để đựng than, càng rộng càng . Ở đây hết thùng .” Vì lương thực và than thể để chung, mà mấy cái thùng sẵn của trạm đổi hàng khác mượn hết.