Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 280: Bão cát

Cập nhật lúc: 2026-02-22 20:54:35
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến ngày hẹn đổi vật tư, Lương Hàm Nguyệt thức dậy, kéo rèm cửa thì sững sờ.

 

Hôm qua trời còn xanh ngắt, hôm nay ngoài cửa sổ là một màu vàng đục ngầu, gió lớn điên cuồng quét qua mặt đất, cuốn theo cát sỏi bay đầy trời. Những hạt cát nhỏ li ti đập cửa kính vang lên rào rào, chỉ thôi cũng đủ khiến tưởng tượng cái vị cát khô khốc chui mũi.

 

“Mẹ, ngoài trời thành thế ?” Lương Hàm Nguyệt sang hỏi Trân Mẫn, tối qua cô ngủ ngon lành, hề thấy tiếng gió lớn.

 

“Tầm ba, bốn giờ sáng gì đó.” Trân Mẫn cũng chắc lắm, “Con mau mặc thêm áo ấm , hôm nay trời lạnh đấy.”

 

“Ồ, .” Lương Hàm Nguyệt vẫn rời mắt khỏi khung cảnh mù mịt bên ngoài. Bỗng cô nhớ hôm nay là ngày đổi vật tư, trong lòng lập tức dâng lên dự cảm chẳng lành: “Thời tiết thế , bên kho lương thực còn cử xe tới vận chuyển hàng ?”

 

“Chắc là . Mẹ mới ngoài một lát thôi mà gió cát thổi rát cả mặt, thở cũng khó. Hơn nữa, chỉ cần cách vài mét là chẳng thấy gì. Trời thế mà lái xe đường thì khác gì tự tìm đường xuống mương .”

 

“Vậy thì đúng là xui xẻo thật.”

 

Nguyên nhân xuất hiện bão cát quá rõ ràng: Mấy tháng liền mưa, đất đai khô hạn. Năm ngoái với năm nay, ai nấy đều vì sống sót qua mùa đông mà c.h.ặ.t sạch cây cối, khiến t.h.ả.m thực vật suy giảm nghiêm trọng. An Thành vốn từng bão cát trong hàng chục năm qua, giờ hứng chịu cảnh gió lớn, cát bụi mù mịt, tầm thấp đến đáng sợ.

 

Thời tiết thế thì đừng mơ ngoài, chỉ thể im trong nhà mà cầu nguyện. Dù đóng c.h.ặ.t cửa sổ, Lương Hàm Nguyệt vẫn thấp thoáng ngửi thấy mùi đất ngai ngái. Trong sân, cây mơ duy nhất còn sót của nhà cô đang chao đảo dữ dội trong cơn gió, những hạt cát quất lên lá cây, phát những âm thanh sột soạt nho nhỏ.

 

“Chắc mấy quả mơ sẽ gió quật rụng hết mất?” Nhà mỗi một cây ăn quả mà mấy quả mơ đó còn kịp chín. Cô vốn định để vài ngày nữa mới hái, ai ngờ gặp ngay trận bão cát .

 

“Trên đảo còn trồng cả đống cây ăn quả, kiểu gì cũng trái mà ăn thôi.” Trân Mẫn an ủi.

 

“Mấy cây đó còn bé xíu, năm nay quả, sang năm chắc . Chỉ nho là hy vọng nhất, năm nay dù chỉ hai, ba chùm, nhưng xem, nó lớn cũng khá , năm chắc sẽ nhiều hơn.”

 

Muốn ăn tí hoa quả mà khổ thế chứ!

 

Cây ăn quả trưởng thành thì quá to, thể di dời, còn cây con thì mất mấy năm mới cho quả. Thành , mỗi khi thèm trái cây, Lương Hàm Nguyệt đành ăn nhiều dưa chuột với cà chua hơn, thỉnh thoảng moi mấy gói trái cây sấy gặm cho đỡ thèm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-280-bao-cat.html.]

 

cửa sổ, thất thần trời vàng đục ngoài , thì thấy Trân Mẫn đang lục lọi trong túi lê sấy khô, bên cạnh còn một nhúm bạch phục linh.

 

Thấy Lương Hàm Nguyệt qua, Trân Mẫn giải thích: “Sáng nay ngoài một lát, giờ cổ họng khó chịu quá. Mẹ định nấu chút canh phục linh lê sấy, lát nữa ba con cùng uống.”

 

“Được ạ! Con lấy thêm ít khẩu trang. Sau ngoài thì cứ đeo khẩu trang , chắc sẽ đỡ hơn một chút.”

 

Bão cát chỉ đơn giản là bụi bay đầy trời, mà còn thể mang theo các chất hóa học độc hại hoặc vi khuẩn, gây hàng loạt bệnh tật. Đặc biệt, những ai vấn đề về hô hấp thì càng dễ ảnh hưởng. Không thể chỉ xem bão cát như một trận gió bụi bình thường .

 

Canh phục linh lê sấy nấu với đường phèn, vị ngọt thanh, mát lành, giúp nhuận phế, giảm ho. Uống xong, cả ba mới thấy bớt chút mùi đất ngai ngái vương trong cổ họng. bão cát thực sự quá bá đạo, dù mở cửa sổ mà vẫn cảm thấy ngộp thở.

 

Trân Mẫn Lương Hàm Nguyệt gian của , bèn tìm cớ sai việc: “Nguyệt Nguyệt, con kho lấy chút d.ư.ợ.c liệu và nguyên liệu tác dụng thanh nhiệt, nhuận phổi đây, như cam thảo, bách hợp gì đó. Chừng nào bão cát tan, nhà cứ uống nhiều canh bổ phổi.”

 

Lương Hàm Nguyệt kho lục lọi, ban đầu khi tích trữ hàng hóa, cô chủ yếu mua t.h.u.ố.c Tây, chẳng để ý đến Đông y. Sau , nhờ Lương Khang Thời và Hoàng Nhất Phong lên thành phố đổi vật tư, cô mới nhớ cần bổ sung thêm t.h.u.ố.c bắc và cả hạt giống d.ư.ợ.c liệu.

 

Cô lấy từng món phù hợp xuống, xếp rổ bên cạnh: cát cánh, cam thảo, phục linh, bách hợp, bạc hà…

 

Cát cánh và cam thảo cô trồng ở đảo, nhưng đến mùa thu hoạch, nên vẫn dùng loại sơ chế sẵn. Bạc hà thì còn kha khá, mùa hè cả nhà uống bạc hà cho mát.

 

Sau khi sắp xếp xong đống d.ư.ợ.c liệu, Lương Hàm Nguyệt còn lấy thêm một đống khẩu trang và hai chai siro ho.

 

Sang ngày thứ ba, bão cát vẫn tan. Trời vẫn một màu vàng xám, chỉ điều gió bớt gào rú, còn cảm giác cát bay rào rào cửa kính. bụi trong khí vẫn nhiều đến mức khiến khó chịu.

 

Giờ thì dù ở trong nhà, cả ba cũng quen với việc đeo khẩu trang suốt ngày. Cổ họng ai cũng rát, chẳng còn cách nào khác ngoài trốn gian sạch sẽ hoặc lấy vải ướt bịt kín khe cửa để hạn chế bụi bẩn lọt .

 

Ban đầu, Lương Hàm Nguyệt còn nghĩ chắc chắn đoàn xe từ kho lương thực sẽ hoãn việc đổi hàng, ai ngờ ngoài bỗng vang lên tiếng loa phóng thanh oang oang. Nội dung là xe chở than tới, ai đổi thì mang lương thực lề đường.

 

 

Loading...