Nhà Lương Tĩnh chỉ một chị là lao động chính, trai bặt vô âm tín, đàn ông khỏe mạnh, gì cũng chậm hơn khác một bước.
Lương Hàm Nguyệt bên cạnh , trong lòng chợt nghĩ thể giúp chút gì đó. Cô bèn hỏi ngay: “Thím Tĩnh, nhà thím còn bắp năm ngoái ạ? Con quen một nhà nuôi gà, họ gom bắp thức ăn. Năm nay bắp gần như mất mùa, khó mua lắm, họ nhờ con tìm giùm. Người chịu đổi bắp lấy củi đó ạ. Nhà thím còn dư bắp thì thể đổi lấy ít củi đốt, đỡ cực nhọc lên núi kéo cây về.”
Thực là Lương Hàm Nguyệt đang tìm cách mua bắp cho nhà . Đàn gà và vịt ngày càng đông, nhất là lứa gà mới lớn lên, ăn như hạm, lượng thức ăn dự trữ hao hụt cực nhanh. Năm nay bắp hiếm, nên cô tính chuyện khi thu hoạch xong vụ mùa ở trang trại nhỏ biệt thự, sẽ trồng thêm một vụ bắp để khỏi lo thiếu thức ăn cho đàn gia cầm.
Lương Tĩnh cũng phấn khởi: “Nhà thím còn dư đấy, chắc cũng hai ba tạ. nhiêu đó chắc đổi bao nhiêu củi nhỉ?”
“Có bao nhiêu bấy nhiêu. Hai ba tạ cũng đổi ít nhiều . Lên núi c.h.ặ.t một cây mất bao nhiêu công sức, em cũng mà. Chưa kể bây giờ xa mới đến chỗ cây to. Trước đây rừng làng còn rậm rạp, giờ thì trọc lốc một nửa , mà xót.” Trân Mẫn thở dài, nhớ những gì .
“Vậy để thím tìm thời gian đẩy xe chở bắp đổi. Mà là nhà nào thế con?”
Lương Hàm Nguyệt nhanh ch.óng đáp: “Thím cứ chở đến nhà con . Để con bảo đến lấy luôn, đường sá bây giờ khó , tiện thể họ sẽ chở củi tới nhà luôn.”
“Được! Cảm ơn con nhiều nha, Hàm Nguyệt.” Lương Tĩnh rạng rỡ, trông nhẹ nhõm hẳn.
Sau khi Lương Tĩnh về, Trân Mẫn liền con gái, chọc ghẹo: “Con nãy giờ là đang mua bắp cho nhà thì .”
Lương Hàm Nguyệt : “Vâng, nhà hết thức ăn cho gà vịt . Còn củi thì con thể lấy từ chỗ gỗ trong gian đảo, giúp giảm bớt áp lực cho thím Tĩnh.”
Lương Khang Thời đang giường cũng chen : “Vậy con cho thím thêm chút củi . Nhà họ cũng khó khăn mà.”
“Con .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-278-an-vung.html.]
Chuyện Lương Tĩnh sốt ruột vì chuyện đổi than còn qua bao ngày, thì thôn tin tức—năm nay khu căn cứ vẫn sẽ xuống trao đổi hàng hóa với bà con. họ chỉ đổi than đá, nhận bất kỳ vật phẩm nào khác. May mắn là danh mục hàng đổi than vẫn giữ nguyên như cũ: củ từ, mướp, bí đỏ, bí đao, khoai tây… Đổi theo tỷ lệ hai cân nông sản lấy một cân than, mỗi hộ gia đình tối đa đổi một tấn.
Hoàng Nhất Phong chễm chệ giường lò nhà Lương Hàm Nguyệt, giọng sang sảng: “Một tấn than đủ đốt ?” Ông sống ở thành phố lâu quá, năm ngoái dù dọn về nhưng trải qua cái rét cắt da cắt thịt của vùng quê. Cứ tưởng đống khoai tây thu hoạch đủ đổi than xài cả mùa đông, khỏi lo nghĩ gì nữa.
Trân Mẫn bật : “Đương nhiên là đủ! Kể cả đây, một mùa đông mà chỉ một tấn than thì cũng đốt dè sẻn lắm. Đầu đông đốt lẫn cả củi lẫn than mới chịu nổi. Mà mùa đông năm ngoái thì lạnh dài, than tổ ong đốt củi , nhà đốt hết tận ba tấn than.”
Hoàng Nhất Phong giật : “Ôi trời ơi! Thế còn thiếu hẳn hai tấn nữa, kiếm đây?” Ông cảm thấy chút nào. “Vậy năm ngoái sống qua mùa đông? Nhà mua nhiều than thì , nhưng mấy nhà khác dự trữ , chẳng lẽ lạnh c.h.ế.t hết?”
Trân Mẫn thở dài: “Năm ngoái trận bão tuyết đầu tiên, ai cũng đổ xô mua than, nhưng mua chỉ bằng lượng tiêu thụ của những năm thôi. Sau đó mới phát hiện đủ, nhưng lúc hết than , mua thêm nữa. Thế là cả làng kéo lên núi đốn củi. Sau , chính quyền hỗ trợ thêm mỗi nhà nửa tấn than, thế mới cầm cự đến hết mùa đông.”
Hoàng Nhất Phong mà nổi hết da gà, xoa cằm suy tính: “Vậy bây giờ nên lên núi c.h.ặ.t cây nhỉ? Tiệm tạp hóa của dạo cũng ế ẩm, hàng bán gần hết mà chẳng thành phố lấy thêm . Hay đóng cửa tiệm một thời gian, theo lên núi kiếm củi luôn? Nhà đủ than ? Nếu thì Hàm Nguyệt với , hai cùng đốn củi?”
Lương Khang Thời xua tay: “Nhà năm ngoái mua nhiều than, còn dư một ít. Năm nay đổi thêm, chắc cũng tạm . c.h.ặ.t cây cực thế nào , đường lên núi thì khó , một cây kéo xuống vất vả lắm.” Ông Hoàng Nhất Phong vì cứu mà thương ở chân, dù nặng như vết thương lưng , nhưng cũng chẳng nhẹ nhàng gì. Giờ mà lôi cổ tên đốn củi thì chắc ông tàn luôn.
Ông liền nghĩ cách khác: “Thế , mấy cây ăn quả nhà năm ngoái c.h.ế.t rét hết , cũng thời gian c.h.ặ.t bỏ. Giờ c.h.ặ.t mang về đốt. Có hai cây lê, ba cây táo tàu với hai cây mơ, đều là cây già hai mấy năm tuổi, chất củi khỏi chê. Còn nếu đủ, lấy đồ trong tiệm đổi củi với dân làng, cũng đỡ tự lên núi. Mà quen đường núi .”
Hoàng Nhất Phong xong liền trợn mắt: “Thế nhà còn cây nào ? Chặt sạch !”
Lương Khang Thời chậm rãi nhả một câu: “Còn nửa cây mơ.”
Nghe , Hoàng Nhất Phong suýt sặc nước. sự thật đúng là —cây mơ duy nhất còn cũng chỉ còn một nửa, cành lá khô cằn, lưa thưa độ chục trái, mấy quả chín sớm Lương Hàm Nguyệt bắc thang hái sạch nhấm nháp.