Lương Hàm Nguyệt quan sát một lượt. Cái bàn đó đúng là khóa bằng ổ khóa ngoài, mà chỉ dùng khóa gốc của nó. Nếu ai cũng thể mở thì đúng là an chút nào.
" mà, đang việc ở đội xây dựng, lương cũng khá , chắc lâu nữa là thuê một căn nhà trong làng. Cái tủ nặng lắm, cứ mang qua mang thì bất tiện quá. Vậy... em giúp đỡ một tiếng với bác Hoàng, để tạm cái tủ ở đó nhé?"
Anh cúi xuống Lương Hàm Nguyệt, trong ánh mắt thấp thoáng chút cầu khẩn. Cô cũng hiểu vô thức gật đầu: "Để em hỏi thử, chắc là thôi."
Chợt nhớ chuyện gì đó, cô ngẩng lên, chăm chú quan sát mặt Tịch Minh Sầm.
Bị chằm chằm, Tịch Minh Sầm bối rối, đưa tay sờ mặt: "Anh gì mặt ?"
Ánh mắt cô lướt qua đôi mắt sắc nét của , tiếc nuối thở dài: "Nhìn ngủ ngon lành ghê ha." Cô ngửa đầu, chỉ quầng thâm mắt , "Anh xem em nè."
Tịch Minh Sầm đoán: "Em gặp ác mộng ?"
"Ừm." Lương Hàm Nguyệt ủ rũ cúi đầu. Dạo đêm nào cô cũng giật tỉnh giấc vì ác mộng, mà Trân Mẫn thì bận rộn chăm sóc Lương Khang Thời, chẳng thời gian nghỉ ngơi. Cô để khác lo lắng, chỉ thể với Tịch Minh Sầm—dù hôm đó cũng chỉ hai họ "động thủ".
"Anh từng gặp ác mộng nào ?" Hay là tâm lý quá yếu nhỉ? Chuyện như , ai mà chẳng hoảng sợ chứ.
Tịch Minh Sầm chia sẻ kinh nghiệm của : "Bốn giờ rưỡi sáng dậy, tiên nhặt củi đủ dùng cho cả ngày, nấu bữa sáng cho hai chúng . Sáu giờ , xong việc sớm thì bảy giờ tối về, tắm, lấy nước, nấu bữa tối. Ăn cơm xong còn chuyện với một tiếng. Dù bà đáp , nhưng sẽ cho bệnh tình của bà."
"Thế là ngủ một mạch đến sáng, mộng mị gì hết."
Lương Hàm Nguyệt ngẩn một lúc, đó bật ngại ngùng: "Em hiểu ." Nếu cơ thể đủ mệt mỏi thì chẳng còn sức mà nghĩ linh tinh, càng đừng đến chuyện gặp ác mộng.
Cô ngẩng đầu lên, phát hiện bên ngoài trời tối hẳn, vội vàng phản ứng: "Có em chậm trễ bữa tối ? Vậy em về nhé? Còn chuyện cái tủ, em sẽ với bác Hoàng, để ở đó vài hôm cũng ."
"Trời tối , đưa em về." Tịch Minh Sầm nhấc chân theo.
"Em tự về mà, ." Lương Hàm Nguyệt phiền thêm.
Tịch Minh Sầm cô một bước: "Đi thôi."
—
Sau khi rút "bí kíp chống ác mộng" từ Tịch Minh Sầm, Lương Hàm Nguyệt lập tức áp dụng ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-274-thu-gian.html.]
Gần đây, ngoài đời xảy đủ chuyện rối ren, còn trong gian thì cả đống việc chờ cô xử lý.
Việc cấp bách nhất là... tắm rửa cho hai con ch.ó bẩn thỉu !
Lần cuối chúng tắm là từ trận động đất mấy ngày. Cả ngày chúng nó cứ lăn lộn ngoài vườn rau, chạy nhảy khắp sân, Tiểu Hắc còn theo cô ngoài lang thang một thời gian. Giờ thì hai cái thể béo tròn đó bám đầy bụi đất, lông thì dài rối, chỗ còn bết thành từng lọn. Nhìn thôi cũng thấy ngứa tay !
"Tất cả yên ngay cho chị!"
Lương Hàm Nguyệt vác theo cái ống nước, vặn van, lập tức, một dòng nước mạnh phun từ đầu ống.
Đại Thanh và Tiểu Hắc từ xa lon ton chạy , tiên ghé uống một bụng nước đời, đó mới ngoan ngoãn xuống ánh mắt cảnh cáo của cô.
Một đen vàng, một xanh trắng, hai con ch.ó càng lớn càng giống , đều mang dáng vẻ oai phong của ch.ó sói. Tiểu Hắc bộ lông đen tuyền, hình to lớn, trông phần bệ vệ hơn. Đại Thanh nhỏ hơn vài tháng nhưng phát triển thần tốc, chỉ kém một vòng, qua chẳng mấy chốc mà bắt kịp Tiểu Hắc .
Tắm cho hai con ch.ó bự chảng , Lương Hàm Nguyệt chuẩn tinh thần ướt từ đầu đến chân. Cô nắm c.h.ặ.t ống nước, bắt đầu xối ướt bộ lông của chúng. Trời đảo khá ấm áp, hai tên vô cùng hưởng thụ, tranh chen dòng nước.
Đại Thanh thản nhiên chui lòng cô, quên mất bản còn là một bé cún nhỏ nhắn đáng yêu nữa. Lương Hàm Nguyệt cú húc bất thình lình đẩy ngã xuống đất, tay run lên, khiến dòng nước chệch hướng, b.ắ.n thẳng miệng Tiểu Hắc—đúng lúc nó đang há miệng sung sướng tận hưởng.
Cô thề là một tiếng "ực" cực kỳ rõ ràng.
Tiểu Hắc ngửa đầu, vẻ mặt vẫn giữ nguyên biểu cảm phấn khích ban nãy, như kịp hiểu chuyện gì xảy . Lương Hàm Nguyệt hoảng hốt chạm miệng nó: "Không sặc chứ hả?"
Xác nhận Tiểu Hắc vẫn , cô lập tức sang "hỏi tội" Đại Thanh, đập một phát lên cái m.ô.n.g dày thịt của nó. đúng là tay cô đau hơn nó, còn Đại Thanh thì tưởng cô đang đùa giỡn, quẫy đuôi phành phạch như chong ch.óng, hất thêm một đống nước mặt cô.
là hại ch.ó một, tự hại mười!
"Đừng vẫy nữa! Ngồi im!"
Lương Hàm Nguyệt cất ống nước, bắt đầu xoa sữa tắm lên bộ lông của chúng.
Nuôi hai con ch.ó to thế , đúng là "cơn ác mộng" của sữa tắm. Cô dự cảm, một ngày nào đó cả nhà năm bọn họ sẽ chấp nhận tắm xà phòng vì tụi mất!
Vật lộn một hồi mới xả sạch đống bọt hai con ch.ó, Lương Hàm Nguyệt cũng cạn kiệt sức lực, chẳng còn mà lau khô cho chúng nữa. Cô dứt khoát thả chúng sân phơi nắng.