Không t.h.u.ố.c tê, mà cắt thịt sống thì đau đến mức nào chứ?!
Lương Hàm Nguyệt cam lòng, liền với Dễ Quân:
"Dì Quân, cháu kháng sinh. Liệu tiêm giúp vết thương khỏi mà cần cắt ?"
"Kháng sinh thì , nhưng nếu cắt bỏ phần thịt hỏng, vết thương sẽ bao giờ lành ." Dễ Quân dứt khoát đáp, phá tan hy vọng cuối cùng của họ.
Buổi sáng hôm đó, đúng là một cơn ác mộng mà Lương Hàm Nguyệt chẳng nhớ .
Ba họ hợp sức mới giữ Lương Khang Thời. Dễ Quân cầm kéo luộc qua nước sôi, từng nhát, từng nhát cắt bỏ phần thịt thối rữa.
Lương Khang Thời nghiến c.h.ặ.t chiếc khăn trong miệng, gần như c.ắ.n nát nó. Đến cuối cùng, đầm đìa mồ hôi lạnh, cả kiệt sức đến mức suýt ngất .
Sau khi xử lý vết thương, Dễ Quân tiếp tục tiêm kháng sinh cho Lương Khang Thời suốt năm ngày liền, tình trạng vết thương mới dần cải thiện. Dù , ông vẫn tĩnh dưỡng ít nhất một đến hai tháng mới thể hồi phục .
Ngoại trừ Lương Khang Thời còn giường dưỡng thương, những khác trở với cuộc sống bình thường. Tiệm tạp hóa nhỏ vẫn mở cửa như cũ, Hoàng Nhất Phong gom hơn một nghìn cân khoai tây cho mỗi nhà, chỉ chờ đội tiếp tế từ trạm lương thực xuống trao đổi hàng hóa.
Tịch Minh Sầm vẫn bận rộn việc trong đội xây dựng. Căn nhà họ xây dở đó chỉ còn thiếu công đoạn trát tường, nên đội nhận thêm công trình mới. Hình như còn bận hơn , suốt ngày chẳng thấy bóng dáng . Hoàng Nhất Phong nhặt một chiếc tủ đúng kiểu thích, mà đến giờ vẫn dịp báo cho .
"Để cháu cho , tiện thể cháu cũng chuyện cần tìm ." Nghe , Lương Hàm Nguyệt liền xung phong báo tin.
Nhớ ban ngày Tịch Minh Sầm thể ở đó, cô đợi đến gần tối mới xuất phát. Khi đến trường cấp hai sáu, tia nắng hoàng hôn cuối cùng tắt hẳn. Gió lạnh thổi qua, cô chỉ mặc một chiếc áo dài tay mỏng manh, lập tức cảm nhận khí trời se se lạnh. Sau năm tháng hè kéo dài, mùa thu cuối cùng cũng đến thời điểm bình thường như nó vốn thế.
Cô ngang qua sân thể d.ụ.c, tiến về phía cổng tòa nhà dạy học. Ở đó ít đang nhóm lửa nấu ăn, cô lượt quan sát từng nhưng thấy Tịch Minh Sầm . Không ở phòng học nào, cũng tiện tùy tiện tìm, cô đành ngoài chờ.
Bây giờ chắc tan ca. Chỉ cần ngoài nấu cơm, cô nhất định sẽ thấy.
Cô cứ thế mặt về phía cổng chờ đợi, bỗng gọi tên từ phía .
"Nguyệt Nguyệt?"
Cô xoay , bắt gặp Tịch Minh Sầm với mái tóc còn lấm tấm nước. Trong tay xách theo một thùng nước, trông như tắm xong tiện thể lấy nước về.
"Anh lấy nước ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-273-thu-gian.html.]
"Ừ." Một lọn tóc ướt rơi xuống, che mất tầm của Tịch Minh Sầm. Một giọt nước đọng ngọn tóc, chậm rãi nhỏ xuống đúng hàng mi , khiến nghiêng đầu, chớp mắt vài cái.
"Em chuyện với . Hay là trong , bên ngoài lạnh lắm, đừng để cảm." Lương Hàm Nguyệt vội .
"Được, để mang thùng nước ." Tịch Minh Sầm gật đầu, dẫn cô trong tòa nhà.
"Hôm nay tan sớm ? Sao lấy nước về ?" Cô thuận miệng hỏi.
Nhà cô thiếu nước, nhưng Lương Hàm Nguyệt mấy cái giếng trong làng hiện tại giờ nấu cơm đều chật kín . Chỉ để xách một thùng nước mà khi xếp hàng lâu.
"Anh tìm thấy một cái giếng ở lưng chừng núi, chắc bỏ hoang lâu lắm , nhưng bên trong vẫn còn nước."
Nghe đến đây, Lương Hàm Nguyệt theo phản xạ liếc xuống xô nước trong tay Tịch Minh Sầm để xem lượng nước còn .
Tịch Minh Sầm bật : "Lúc mới kéo lên đầy một xô, giờ chỉ còn đến một nửa. tắm rửa thì tiện. Anh cho mấy khác giếng, họ cũng thử một , chẳng ai thêm thứ hai nữa, thà xếp hàng lấy nước làng còn hơn."
Anh đẩy cửa phòng học nơi đang ở tạm, Lương Hàm Nguyệt bước mà chỉ ngoài . Bên trong một phụ nữ đang bên cửa sổ, chỉnh một cái bình hoa, thấy tiếng cửa mở nhưng cũng đầu .
Tịch Minh Sầm bước , Lương Hàm Nguyệt lập tức nhỏ giọng hỏi: "Em chỉ hỏi một chuyện, hôm đó lúc dọn cái tiệm tạp hóa, nhặt ..."
"Thứ ?" Tịch Minh Sầm xòe bàn tay , mấy cái vỏ đạn gọn trong lòng bàn tay .
Lương Hàm Nguyệt hoảng hồn chụp lấy tay , giọng gấp nhỏ: "Đừng để ai thấy!"
Anh xuống lòng bàn tay trống trơn, nhẹ nhàng co ngón tay . Dưới đầu ngón tay, ấm từ lòng bàn tay cô vẫn còn vương .
Cô nhét tay túi áo, lượt đếm : "Một, hai, ba, bốn, năm... đúng, đủ cả !"
Tịch Minh Sầm giải thích: "Anh nhặt quên mất trả em. Dạo bận, cuối cùng để em tự đến lấy."
"Không , tiện thể em còn chuyện nhắn giùm bác Hoàng nữa. Bác mua cho một cái tủ, hỏi khi nào qua lấy?"
Tịch Minh Sầm chần chừ: "Tủ thể để tạm ở chỗ bác ?" Anh mở cửa, để cô căn phòng trống huơ trống hoác, chỉ cái bàn giáo viên bằng sắt ở phía : "Anh để đồ trong cái bàn . Chọn phòng vì thấy nó sẵn chìa khóa cắm trong ổ. mới , cái trường nhiều bàn giáo viên dùng chung một chìa. Nên mới tính mua tủ riêng."