Hoàng Nhất Phong mở cửa siêu thị đúng giờ hẹn thẳng sân . Vừa bước , ông thấy Lương Hàm Nguyệt đang cầm xẻng, bên cạnh là một chiếc đèn nhỏ đang tỏa ánh sáng lờ mờ. Giữa sân một mảng đất đào bới, màu đất ở đó sẫm hơn so với xung quanh.
Ông lập tức chạy tới chỗ từng phủ bạt che x.á.c c.h.ế.t, nhưng tất cả biến mất.
“Người ?” Ông ngạc nhiên hỏi.
Lương Hàm Nguyệt gõ nhẹ xẻng xuống đất.
“Dưới .”
“Làm thể?” Hoàng Nhất Phong tài nào tin nổi. Một Lương Hàm Nguyệt, chỉ trong thời gian ngắn như , thể đào một cái hố to đến mức chôn hết mấy cái xác?
“Cháu lừa chú.” Lương Hàm Nguyệt bình tĩnh đáp, nhưng thật tay cô đang ấn mạnh lên cán xẻng để trấn áp sự run rẩy.
Trước khi Hoàng Nhất Phong tới, cô bí mật trèo qua tường rào, dùng gian hải đảo thu hết mấy cái xác trong, đó chạy đến một góc xa đảo, đào một cái hố sâu chừng mười mét chôn chúng xuống.
Cô kế hoạch từ . Xử lý t.h.i t.h.ể thế nào cũng nguy cơ phát hiện, chỉ chôn xuống hải đảo mới là phương án an tuyệt đối. Nếu ở thế giới thực, đào một cái hố lớn chắc mất một hai ngày, nhưng trong gian, cô chỉ tốn đầy nửa tiếng là xong. Dù , việc một xử lý mấy cái xác vẫn khiến cô căng thẳng đến tê dại, tới giờ còn hồn .
“Không thể nào!” Hoàng Nhất Phong vẫn thể tin nổi.
Lương Hàm Nguyệt bất ngờ hạ giọng, nghiêm túc :
“Chú Hoàng, cháu với chú một bí mật. Trước giờ chỉ ba nhà cháu , giờ chú là thứ tư.”
Hoàng Nhất Phong nín thở, nghiêm túc đáp:
“Cháu .”
“Chú để ý thấy ? Gần đây cháu mạnh hơn nhiều. Còn nữa, cháu s.ú.n.g.”
“Chuyện chú hỏi ba cháu . Ổng bảo cháu từ nhỏ sức mạnh hơn , chẳng qua giờ cố tình giấu , bây giờ mới thể hiện thôi. Còn chuyện s.ú.n.g… nếu cháu thì chú cũng ép.”
“Chú Hoàng, thật từ lúc nghỉ việc về nhà, cháu liên tục gặp những giấc mơ kỳ lạ. Chú còn nhớ mùa đông năm ngoái ba cháu đem tặng chú nhiều gạo và bột mì ? Đó là vì cháu mơ thấy một mùa đông khắc nghiệt với tuyết rơi liên tục, nhiệt độ giảm đột ngột, nên mới chuẩn .
Sau đó, lũ lụt và nắng nóng kỷ lục mùa hè năm nay cũng từng xuất hiện trong giấc mơ của cháu. Mấy tháng , cháu mơ thấy một nơi thể tìm s.ú.n.g và đạn, thế là cháu , và thực sự tìm thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-272-thu-gian.html.]
Từ khi những giấc mơ tiên đoán tương lai , cháu cũng ngày càng mạnh hơn. Cháu với chú chuyện , chú nhất định giữ bí mật giúp cháu đấy.”
Vừa dứt lời, Lương Hàm Nguyệt cúi xuống nhấc một tảng đá vuông cỡ gang tay đặt trong sân lên, trông cứ nhẹ nhàng như đang bưng một cái bánh bao .
Hoàng Nhất Phong cô mà đầu óc cuồng, màn nhấc đá nhẹ như dọa cho giật .
"Chú tin! Chú tin mà! mà cháu để hòn đá xuống , đừng để lỡ tay đập trúng chân ."
Ông nhớ những điều kỳ lạ của nhà Lương Hàm Nguyệt từ đến nay. Mùa đông năm ngoái, Lương Khang Thời từng cố ý đến nhắc nhở ông vài câu. Nhà họ chuẩn lương thực dồi dào một cách bất thường. Rồi vụ lũ lụt , cả làng Lương ngập trong nước, nhưng hành lý mà họ mang theo khi chuyển từ khô ráo. Bây giờ nghĩ , rõ ràng họ chuẩn từ để chống lũ.
Mọi thứ đều chứng minh lời Lương Hàm Nguyệt là thật.
"Trời ạ, chuyện đúng là ly kỳ!" Hoàng Nhất Phong lẩm bẩm. Trước cú sốc về năng lực tiên đoán của cô, việc cô một đào hố chôn xác bây giờ bỗng nhiên trở thành chuyện nhỏ.
"Thế cháu mơ thấy sắp tới còn chuyện gì xảy ? Mùa đông năm nay lạnh như năm ngoái ?"
Thấy Hoàng Nhất Phong chấp nhận lý do của , Lương Hàm Nguyệt gật đầu chắc nịch:
"Đông năm nay cũng sẽ đến sớm, lạnh kém gì năm ngoái chú. Còn những chuyện khác, nếu cháu mơ thấy, nhất định sẽ báo cho chú và dì Quân ."
Hoàng Nhất Phong vẫn còn đang đắm chìm trong cú sốc "tiên tri" , thấy sân còn gì để thu dọn nữa, bèn đờ đẫn về nhà.
Những tên cướp g.i.ế.c đều là dân lang bạt, thích, chắc cũng chẳng ai tìm kiếm chúng. Hơn nữa, chúng bỏ trốn khi gây án, giờ biến mất cũng chẳng ai thấy lạ. Lương Hàm Nguyệt tự nhủ như để an ủi , và quả nhiên, chuyện diễn đúng như cô dự đoán. Sau một ngày đầy biến động, cuộc sống của họ về quỹ đạo bình yên vốn .
Chỉ điều, Lương Khang Thời thương nhẹ.
Bình thường, vết thương thế chỉ cần đến bệnh viện khâu , đó tĩnh dưỡng là . bây giờ thì khác, vết thương tự lành theo thời gian, lúc nào cũng đề phòng nhiễm trùng.
Lương Hàm Nguyệt từng ghé qua nhà ông bác sĩ ở trạm y tế làng Lương, tất nhiên là chẳng thể tìm bộ dụng cụ khâu vết thương. cô cũng về tay , mà lấy vài ống tiêm bóc tem.
Cô ít kháng sinh, nhưng kim tiêm thì cũng chẳng thể dùng. Dù , cô vẫn hy vọng Lương Khang Thời thể hồi phục mà cần tiêm kháng sinh.
dù chăm sóc kỹ thế nào, sáng ngày thứ ba khi thương, Lương Khang Thời vẫn lên cơn sốt. Dễ Quân tới xem xong thì cau mày vết thương dấu hiệu hoại t.ử, cần cắt bỏ phần thịt c.h.ế.t băng bó .