Mùi m.á.u tanh nồng, ánh mắt dữ tợn của đám khi c.h.ế.t, ba thương, bí mật phơi bày…
Cảm giác bất lực khi đối mặt với mớ hỗn độn khiến cô ngạt thở.
Cô c.ắ.n môi, cố gắng tỏ lạnh lùng, nhưng vành mắt đỏ hoe và giọng nghẹn ngào bán cô.
“Anh mà dám hé răng với khác, … sẽ…”
Một giọt nước mắt to tròn lăn dài xuống má cô.
Lương Hàm Nguyệt hoảng hốt lau ngay, trừng mắt Tịch Minh Sầm đầy cảnh giác.
Tịch Minh Sầm thì còn hoảng hơn cô:
“Ơ kìa, đừng chứ?!?”
Tịch Minh Sầm dịu dàng :
“ sẽ với ai , giỏi giữ bí mật lắm.”
Anh mỉm nhẹ, giọng điệu mang theo một chút trấn an:
“Chẳng cô cũng điều đó ?”
Lương Hàm Nguyệt ngẩn :
“Anh nhận từ khi nào?”
Tịch Minh Sầm cúi đầu, chậm rãi đáp:
“Lúc đầu chỉ là đoán, đó mới chắc chắn.”
Anh liếc bàn tay cô:
“Trên hổ khẩu tay của cô một nốt ruồi nhỏ.”
Lương Hàm Nguyệt sững .
Hôm núi, cô quấn kín mít từ đầu đến chân, thậm chí còn cố tình đổi giọng . đúng là cô đưa tay xuống vực để kéo Tịch Minh Sầm lên… Không ngờ nhớ kỹ đến .
So với chuyện hôm nay, chuyện đó đúng là chẳng đáng nhắc đến.
Mà xét cho cùng, hai chuyện đều phơi bày một bí mật quan trọng của cô—cô s.ú.n.g.
Lương Hàm Nguyệt lúng túng giải thích:
“ vô tình lấy nhầm đồ giấu trong bãi rác, về nhà mới phát hiện trong đó s.ú.n.g với đạn. Bọn họ cứ ráo riết tìm , nên nghĩ cách để họ tưởng c.h.ế.t.”
Và chuyện tiếp diễn đến hôm nay.
Hôm nay cô thấy Tịch Minh Sầm ở bên ngoài, mà thời gian lúc đó cũng quá gấp gáp, nổ s.ú.n.g là cách nhanh nhất để phản công.
Tịch Minh Sầm thấy cô còn chần chừ, chủ động lên tiếng:
“Cô sợ gì chứ? Chúng là đồng phạm . cũng g.i.ế.c .”
“Xí xí xí! Nói linh tinh!” Lương Hàm Nguyệt lập tức phản bác.
“Đây là phòng vệ chính đáng!”
Cô nghĩ đến mấy cái xác ngay sát vách, giọng chợt yếu :
“ sai… Nếu tay, bọn chúng chắc chắn sẽ g.i.ế.c ba , chú Hoàng, cả Tiểu Hắc nữa. Chỉ là… cách dùng thể để khác thôi…”
Cô ai s.ú.n.g. Mà để điều đó, cô buộc che giấu sự thật rằng đám c.h.ế.t.
Tịch Minh Sầm mở cửa, giọng điệu bình tĩnh:
“Bọn chúng chỉ là cướp, mà còn từng g.i.ế.c . Cô cần áy náy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-269-don-dep.html.]
Nhìn vẻ mặt điềm nhiên của Tịch Minh Sầm, Lương Hàm Nguyệt cũng dần trấn tĩnh .
là bây giờ họ cùng chung một con thuyền .
“Chúng xử lý đám thôi.”
Hai bước trong. Ánh mắt chạm trong thoáng chốc, cả hai cùng ngoắt , cố nén cơn buồn nôn.
Hoàng Nhất Phong băng xong vết thương liền vội chạy tới.
Ông cũng chung lo lắng với Lương Hàm Nguyệt—sợ trong làng bất ngờ ghé qua.
Xảy chuyện lớn thế , dân làng mà , họ chẳng quan tâm đến chuyện đây là hành động tự vệ hợp lý . Điều duy nhất họ sẽ là hoang mang tột độ, rêu rao khắp nơi rằng nhà họ g.i.ế.c .
Mà một khi tin đó lan … e là họ thể tiếp tục sống ở đây nữa.
Thấy Tịch Minh Sầm và Lương Hàm Nguyệt canh cửa, Hoàng Nhất Phong cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ông hề nhắc đến chuyện Lương Hàm Nguyệt lấy s.ú.n.g từ mà chỉ nghiêm mặt :
“Tìm chỗ đào hố, chôn đám .”
Lương Hàm Nguyệt nhíu mày trầm ngâm:
“Chôn ở ?”
Đào một cái hố đủ lớn khó, kể còn đảm bảo ai phát hiện.
Cô thật sự đem đám chôn càng xa càng , nhưng động đất hỏng đường , xe kéo cũng thể dùng .
“Sau vườn.” Hoàng Nhất Phong dứt khoát .
Phía tiệm tạp hóa một cái sân nhỏ, diện tích lớn nhưng bao bọc bởi tường cao. Chỉ điều… cổng .
Cũng chính vì lý do mà bọn cướp tấn công, cả nhóm bọn họ khi đó thể trốn lối . Vì chạy thì cũng chẳng thoát .
Lương Hàm Nguyệt im lặng, trong lòng cân nhắc kỹ càng.
Cô chôn xác ngay tiệm tạp hóa. Đó phương án nhất. Đào một cái hố lớn như tốn công sức, mà quan trọng hơn, điều đó giải quyết triệt để vấn đề.
Cô đề xuất:
“Chú Hoàng, hết cứ chuyển họ vườn . Sau đó dọn dẹp sạch sẽ trong , tránh để ai đến thấy những thứ nên thấy. Đợi tối xuống hãy đào hố, ạ?”
Hoàng Nhất Phong gật đầu đồng tình.
Bây giờ quan trọng nhất là lau dọn cửa hàng cho sạch sẽ. Hiện tại bốn giờ chiều, mà tầm hoàng hôn là lúc khách đến tiệm nhiều nhất. Họ dọn dẹp xong khi ghé qua.
Vì chân Hoàng Nhất Phong thương, Lương Hàm Nguyệt bảo ông ghế trông cửa, nếu ai đến thì ngăn từ xa.
Còn cô và Tịch Minh Sầm bắt tay kéo mấy cái xác vườn .
Dù chuẩn tâm lý nhiều, nhưng khi vén tấm bạt che lên, thấy những khuôn mặt tái mét với ánh mắt trợn trừng vì kinh hãi, cô vẫn khỏi rùng .
Cắn răng, cô nắm lấy hai chân của một trong chúng, nhắm mắt mò theo trí nhớ mà kéo về phía cửa .
Một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai cô.
“Dưới đất lắm chướng ngại lắm, kéo kiểu dễ ngã lắm.”
Giọng của Tịch Minh Sầm vang lên bên tai, trầm thấp nhưng mang theo chút quan tâm.
Lúc Lương Hàm Nguyệt đặc biệt chuyện với ai đó. Cô cảm giác nếu cứ lặng lẽ việc thế , trái tim sẽ chịu nổi.
Vậy nên cô lắp bắp lên tiếng:
“ tên Tịch Minh Sầm, thôn Lâm Sơn. Sao từ thành phố chuyển về đây? Nhiều khi đến đây sống quen đều tìm cách về. Những còn ở , một là vô gia cư, công nhân ở An Thành, chủ nhà trọ đuổi nên đành đến đây trú tạm. Hai là… đó gây chuyện trong thành phố, sợ bắt nên mới trốn về vùng quê.”