Lương Hàm Nguyệt nhíu mày: “Vậy , còn thì ?”
Tịch Minh Sầm đáp: “Dì hàng xóm bên cạnh giúp trông nom bà.” Dù giờ bếp riêng, nhưng mấy ngày nay vẫn về nhà ăn trưa, bữa trưa của vẫn do bà hàng xóm giúp chuẩn .
Lương Hàm Nguyệt gật gù. Cô và Tịch Minh Sầm tiếp xúc nhiều, nhưng vài gặp mặt cũng đủ để cô nhận thấy là ngay thẳng, bụng. Tuy nhiên, trong thời buổi , những quá bụng dễ rước họa .
Cô vẫn còn nhớ giả vờ ngã xuống vách núi, dù từng chuyện với Tịch Minh Sầm, nhưng chỉ vì thấy hai gã đàn ông đuổi theo cô, bất chấp tất cả, một chạy lên núi giúp đỡ.
Nếu Lương Hàm Nguyệt là kẻ , hoặc nếu hai nhóm bám theo cô rời ngay lúc đó, thì giờ chắc Tịch Minh Sầm còn thể đây lành lặn thế .
thể phủ nhận một điều – ai cũng thích kết giao với bụng.
Lương Hàm Nguyệt suy nghĩ một lúc : “ một đội thi công đang tuyển , thử . Việc khá nặng, nhưng tiền công cũng thấp. Nếu chịu nổi, thể về làng tìm việc thu hoạch khoai tây.”
Trước đó, đội thi công từng tìm đến Lương Khang Thời, thuê một lao động phụ. thời điểm , trai tráng trong làng đều bận ngoài đồng, họ đành nhớ đến Lương Khang Thời, chẳng ruộng để . Tuy nhiên, Lương Khang Thời từ chối khéo. Bây giờ Tịch Minh Sầm đang tìm việc, thì thử hỏi xem đội thi công đó còn tuyển .
Quả nhiên, Tịch Minh Sầm lập tức d.a.o động: “ ngại khổ.”
Giờ đang cần một công việc thu nhập . Nghe thì vẻ mùa đông vẫn còn xa, nhưng thời gian dành cho chẳng còn nhiều. Ngoài lương thực cho sinh hoạt hàng ngày, còn dành dụm tiền thuê nhà mấy tháng và mua than sưởi. Nếu mùa đông quá khắc nghiệt, khiến Dương Thư Lan nhớ chuyện cũ, thì tình trạng của chắc chắn sẽ tệ .
Thông tin Lương Hàm Nguyệt chẳng khác nào than nóng giữa trời tuyết lạnh, Tịch Minh Sầm nghiêm túc cô, : “Đợi học cách xây tường, nhất định sẽ đến giúp cô xây hàng rào.”
Lương Hàm Nguyệt vui vẻ đáp ngay: “Được thôi!”
thực , cô chỉ cho vui, chẳng để tâm mấy. Đội thi công đó tuyển lao động phụ dễ dàng, ai sức là , chẳng cần kỹ thuật gì. Công việc chủ yếu là vác cát, trộn xi măng, xúc vữa cho thợ xây, và mấy việc tay chân khác. Chứ xây tường hẳn hoi ai cũng !
Nếu tường xây ngay ngắn, thì nhà kịp ở sập mất .
Ba hì hụi khiêng gạch về cổng nhà Lương Hàm Nguyệt, chồng lên cũng một đống cao cỡ nửa mét. Cộng thêm gạch còn dùng mà nhà cô thu gom , chắc cũng đủ để xây đoạn hàng rào sập.
Lương Hàm Nguyệt căn dặn Tịch Minh Sầm: “Mai cứ thẳng con phố tiệm tạp hóa nhỏ, chỗ đó đang xây nhà rầm rộ lắm. Nhìn thấy nhóm nào đang việc, cứ đến hỏi xem họ còn tuyển .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-261-tin-vui.html.]
Tịch Minh Sầm gật đầu: “Cảm ơn cô.”
Lúc , Hoàng Nhất Phong tiệm tạp hóa vẫy tay gọi: “Tiểu Tịch, đây lấy bắp !” Một tay ông xách bao bắp, tay cầm cây cân đòn.
Tịch Minh Sầm đáp: “Cháu qua liền.”
Lương Hàm Nguyệt : “Ừ.”
—
Trước khi , Tịch Minh Sầm với Hoàng Nhất Phong một chuyện quan trọng:
“Chú Hoàng, ở thôn Lâm Sơn một nhóm ngoài lợi dụng lúc động đất để cướp bóc, còn đ.á.n.h c.h.ế.t cả . Giờ bọn chúng trốn , nhưng thôn Lâm Sơn cũng gần đây, cẩn thận. Chúng sáu, bảy tên, chắc cũng thu gom ít v.ũ k.h.í.”
Hoàng Nhất Phong cau mày: “Cướp bóc thì cũng thôi , còn g.i.ế.c ?” Ông gật đầu: “Biết , cảm ơn nhắc.”
Ông quyết định từ nay để sẵn một món v.ũ k.h.í trong tiệm tạp hóa để phòng . dùng gì đây? Dao phay, rìu, lấy một cây gậy gỗ buộc thêm con d.a.o găm giáo dài?
Suy tính , ông dù tự tin khỏe mạnh đến cũng đấu sáu, bảy tên cướp. Hơn nữa, chắc bọn chúng mò đến làng Lương. Cứ kiếm cái gì đó để bên cho yên tâm là .
Còn nếu cướp thật sự xông , một chọi hai, chọi ba thì ông còn gắng , chứ đông quá thì chỉ nước đầu chạy. Dù cũng chẳng đáng liều mạng vì mấy món hàng trong tiệm.
điều khiến ông đau đầu bây giờ là một chuyện khác...
Khoai tây đột nhiên mất mùa, bình thường một mẫu ruộng thu ba, bốn nghìn cân, năm nay gặp hạn hán với sâu bệnh, sản lượng rớt t.h.ả.m hại, chỉ còn vài trăm cân.
Kế hoạch dùng khoai đổi than mùa đông của Hoàng Nhất Phong thế là tong. Ông nông, mùa thu hoạch chẳng liên quan gì, nhưng chuyện mua than sưởi mùa đông thì ai tránh . Vốn dĩ ông định dùng lương thực tinh mà tiệm tạp hóa kiếm để đổi lấy khoai và bắp từ dân làng, đó mang đổi than do chính quyền phân phối. giờ dân còn đủ ăn, lấy dư mà bán cho ?
Ai mà ngờ khoai tây với bắp cùng lúc mất mùa, kể động đất còn phá nát đường sá. Đừng đổi khoai, đến chuyện năm nay than để mua còn .