Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 256: Cái lò

Cập nhật lúc: 2026-02-22 20:39:36
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm, Tịch Minh Sầm từ bên ngoài trở về, tay bưng một bát lớn thứ gì đó trông sền sệt như bột quấy, đặt lên bàn gọi:

 

“Mẹ ơi, ăn sáng thôi!”

 

Dương Thư Lan đang bên cửa sổ, thấy con trai gọi vì ngửi thấy mùi thơm của bát cháo đầu . Đằng hai con là một tấm bảng đen, đó vẫn còn mấy hình vẽ màu mè bằng phấn.

 

Đây là một phòng học.

 

Sau khi đội cứu trợ và các y bác sĩ lượt rời , những mất nhà cửa vì động đất như bọn họ tranh thủ dọn các lớp học của trường sơ trung sáu. May mắn , ngôi trường vẫn còn nguyên vẹn, đổ sập trong trận động đất.

 

Thực , đội cứu trợ để một ít lều bạt, nhưng sống ngoài trời thì ồn ào chuột với muỗi ghé thăm mỗi đêm. Chưa kể, lượng lều đủ để mỗi nhà một cái riêng, mà nhồi nhét mấy hộ chung, chẳng còn chút riêng tư nào. Vậy nên, từ khi đầu tiên chuyển lớp học, những khác cũng lũ lượt noi theo.

 

Bàn ghế trong phòng học còn, sàn vẫn còn dấu vết của những mảnh gỗ vụn. Không do động đất, mà là do mùa đông năm ngoái, dân xung quanh xẻ nát bàn ghế mang về củi đốt.

 

Chiếc bàn giáo viên vốn bằng sắt, nặng trịch, giờ trở thành bàn ăn của hai con Tịch Minh Sầm.

 

Cái lò tự chế từ phế liệu của chính thức " ". Không lò thì nhóm bếp nấu ăn . Anh cũng thử ghép tạm một cái giá nướng, đặt xoong chảo chịu nhiệt lên , nhưng kết quả là đồ ăn cháy đen hoặc sống nhăn. Có khi còn xui xẻo hơn: cháy đen sì, vẫn còn sống nguyên!

 

Tay nghề nấu ăn của vốn bình thường, cộng thêm "đồ nghề" thế , Dương Thư Lan thấy bưng bát tới là né xa.

 

Hết cách, Tịch Minh Sầm đành nhờ một cô bên lớp bên cạnh bếp giúp nấu cơm. mà, cô tính phí sòng phẳng: ngoài trả củi, công nấu và phí mượn nồi, còn trích luôn một nửa phần nguyên liệu "thuế".

 

Cũng may, trong tay vẫn còn một ít lương thực, cộng với nhu yếu phẩm nhận trong mấy ngày ở lều bạt. Sáng nay, cô hàng xóm dùng cà chua hộp mà mang sang để nấu một bát canh, trộn thêm bột mì thành mì vón cục thả . Thành phẩm là một bát canh cà chua với bột mì, sánh sệt như bột quấy, nhưng mùi thì cực kỳ thơm, đến nỗi Dương Thư Lan cũng chủ động tới.

 

Tịch Minh Sầm múc cho một bát. Trong canh chỉ cà chua và bột mì, màu sắc đơn điệu. Giá như thêm chút rau xanh thì hơn nhiều. Trước đây, ngoài căn nhà cũ của họ một mảnh vườn nhỏ, từng trồng vài loại rau. Hôm chạy sơ tán, vội quá chỉ kịp vơ một túi rau chân vịt, tối đó chia hết cho những cùng ở chung lều.

 

Giờ thì chẳng còn gì nữa.

 

Ăn sáng xong, Tịch Minh Sầm dự định thôn Lâm Sơn để hái thêm chút rau.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-256-cai-lo.html.]

“Mẹ, lát nữa con ngoài một lúc. Mẹ thể dạo trong sân thể d.ụ.c, nhưng đừng khỏi cổng trường nhé, ?”

 

Dương Thư Lan cúi đầu ăn, thèm để ý đến .

 

Tịch Minh Sầm nhắc nữa, lúc bà mới phản ứng: "Sân thể d.ụ.c, hoa!"

 

Anh lập tức hiểu ý. Những ở đây, dù mất nhà nhưng vẫn còn ruộng, còn lương thực dự trữ, thậm chí còn đào bới kha khá đồ đạc từ đống đổ nát. cũng nghèo đến mức bần cùng như , chỉ may mắn đến mức c.h.ế.t đói.

 

Mấy hôm , Dương Thư Lan thấy hái rau dại ngoài sân thể d.ụ.c, bà cũng học theo. vì nhặt rau ăn, bà hái cả một bó cỏ dại lẫn hoa dại mang về, cắm một cái lọ t.h.u.ố.c vứt .

 

Anh thấy , tiện tay đổ thêm chút nước lọ. Giờ đây, bó cỏ hoang đó vẫn còn tươi tắn.

 

Xem hôm nay bà định hái hoa tiếp .

 

Dạo gần đây, Tịch Minh Sầm phần thả lỏng quản thúc , bởi bà lâu dấu hiệu phát bệnh. Ngoại trừ việc ít giao tiếp, tự chìm đắm trong thế giới riêng, thỉnh thoảng năng linh tinh, bà gần như còn nổi điên la hét nữa.

 

Đây đúng là một tín hiệu .

 

Cũng nhờ , mới thể tranh thủ việc của .

 

Ngoài việc dặn rời khỏi khuôn viên trường, còn chuẩn sẵn một lớp phòng hộ thứ hai.

 

Cô hàng xóm nhận nấu cơm giúp quanh đây vốn bao giờ rời khỏi khu vực . Ngoài việc nấu ăn, cô còn kiêm luôn dịch vụ trông trẻ. Những ở đây ai cũng việc —đào bới trong đống đổ nát tìm đồ còn dùng , đồng thu hoạch khoai tây, hoặc đến công trường xin việc thuê—thế nên họ nhờ cô chăm trẻ giúp.

 

So với lũ trẻ thì Dương Thư Lan ngoan hơn nhiều. Chỉ cần để mắt cho bà chạy khỏi cổng là . Hơn nữa, cô hàng xóm vốn thu ít lương thực nhờ công nấu cơm, nên trông chừng thêm Dương Thư Lan cũng chẳng tính phí.

 

Sau khi ăn sáng xong, Tịch Minh Sầm lên đường thôn Lâm Sơn.

 

Từ đây về căn nhà cũ của chỉ mất hơn nửa tiếng bộ, nhưng nhớ rõ đường, tìm mất tận hai tiếng rưỡi. Khi đến trường sơ trung sáu, trời tối đen như mực.

 

 

Loading...