"Cũng đúng." Lương Khang Thời gật đầu, chợt nghĩ tới chuyện nhà mà rầu thúi ruột.
Kho nhà họ Lương cũng sập , xây , mà cũng xếp hàng chờ đội thợ. Bản chẳng tí kinh nghiệm xây cất nào, nghĩ đến bức tường rào mà thở dài, mùa đông nhất định sửa xong.
Thấy , Hoàng Nhất Phong tặc lưỡi:
"Cậu sốt ruột đúng ? Hay là tìm cách chạy cửa giúp nhé? Gửi ít quà cáp, để họ ưu tiên cho ?"
"Để suy nghĩ ." Lương Khang Thời vội gật đầu.
Ông rổ cúc vu, vốc một nắm dúi tay Hoàng Nhất Phong:
"Cầm ít về ăn . Nhà cũng trồng mà nhỉ?"
Hoàng Nhất Phong bĩu môi:
" đào thử , mà củ bé như viên bi! Không bì với nhà !"
"Giờ lúc thu hoạch , chẳng qua bức tường đè trúng, nên mới đào lên sớm thế thôi. Cậu cứ mang ít về ăn thử , gỏi xào đều ngon cả. Sau nhà thu hoạch cúc vu, nếu Dễ Quân muối thế nào, cứ đến tìm Trân Mẫn mà học."
Hoàng Nhất Phong , Lương Khang Thời đột nhiên lẩm bẩm:
"Cúc vu còn tới mùa, nhưng khoai tây thì đến lúc ... Không năm nay thu hoạch ."
"Ba lầm bầm cái gì đấy? Mau ăn dưa hấu ! Không nhanh lên là hết lạnh đấy, con hái từ sớm quẳng xuống mương cho nó mát!"
"Rồi , ba tới ngay đây!"
"Trời đất ơi, khoai tây cái gì thế ?!"
Vương Ngọc Trân lật từng củ khoai bới lên từ đất, nhưng chúng nhỏ hơn hẳn năm.
Chuyện cũng quá bất ngờ, vì năm nay mưa ít, ai cũng chuẩn tâm lý sản lượng giảm sút.
vấn đề là đa củ khoai đều chi chít đốm nâu, sờ thì mềm nhũn như thối, chỗ còn mục rỗng sâu tận một, hai phân. Những củ nào quá bé thì gần như thối hết cả.
"Đào thêm mấy gốc nữa xem !"
Chồng Vương Ngọc Trân mặt mũi tối sầm, trong lòng khỏi hoảng loạn.
Nhà họ Vương trận động đất, chuyên gia đ.á.n.h giá là thể ở tiếp, đập xây .
Họ vẫn trông cậy đám khoai tây để đổi lấy gạch ngói, mong dựng căn nhà ba gian rộng rãi như xưa, chỉ cần đủ chỗ chui chui là .
Vậy mà giờ đây... khoai tây thành thế ?!
Anh vội cầm cuốc bới thêm, quỳ xuống bới từng củ.
gốc , gốc khác… tất cả đều một kiểu.
Khoai lớn khoai bé đều loang lổ đốm thối, chỉ một ít may mắn thoát nạn.
"Trời ơi!!! Sao đối xử với tụi con như ?! Không chừa cho đường sống nữa ?!"
"Khoai tây mất mùa nghiêm trọng?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-254-khoai-tay.html.]
Trưởng khu nông nghiệp tin bật dậy:
"Chuyện gì ? Do hạn hán ?!"
Nhân viên kiểm tra ruộng về cũng mặt mày căng thẳng:
"Khoai phủ đầy đốm thối, nghi là nhiễm một loại nấm bệnh xác định. Chúng gửi mẫu xét nghiệm, kết quả cho thấy trong khoai chứa lượng lớn vi khuẩn và nấm độc. Ngay cả khi cắt bỏ phần hỏng cũng thể ăn ."
"Chỉ khoai tây ở khu nông nghiệp của bệnh, cả thành phố đều gặp tình trạng ?"
"Theo báo cáo từ trạm nông nghiệp, nhiều làng xã cũng gặp vấn đề tương tự. Một khu vực do đường sá cắt đứt, thể xác nhận tình hình cụ thể."
"Bảo bộ phận kỹ thuật nông nghiệp điều tra ngay nguyên nhân chính xác của bệnh thối khoai, đưa biện pháp đối phó."
La Nguyên, giám đốc khu nông nghiệp An Thành, nghiêm giọng chỉ đạo.
Nhân viên nông nghiệp rời , La Nguyên lập tức gọi thêm các quản lý nhà máy và nhân sự hành chính của khu căn cứ đến họp.
"Ký túc xá của căn cứ còn đủ chỗ tiếp nhận thêm ?"
Nhân viên hỏi chần chừ:
"Còn một phòng trống, nhưng vốn dĩ những chỗ đó giữ cho dân cư từ Tân Thịnh chuẩn chuyển đến. Nếu trận động đất , họ lẽ lượt dọn đến trong hai tháng tới. Bây giờ... nên tiếp tục giữ chỗ cho họ ."
Tân Thịnh dân gấp hàng chục An Thành, nên chính quyền kế hoạch chuyển bớt sang các căn cứ lân cận. An Thành cũng trong danh sách tiếp nhận.
giờ đây, trận động đất đảo lộn tất cả.
Phạm vi ảnh hưởng quá lớn, đường sắt, quốc lộ, cầu vượt đều hư hại nghiêm trọng. Giao thông đình trệ, và thể lâu nữa mới nhân lực, vật lực để khôi phục.
"Tình hình khác . Cậu cũng thấy rõ đấy."
La Nguyên thản nhiên liếc nhân viên đối diện, chậm rãi :
"Lúc , căn cứ An Thành đương nhiên ưu tiên tiếp nhận dân cư của thành phố ."
"Còn bao nhiêu chỗ trống?"
"Khoảng từ năm nghìn đến mười nghìn ..."
Sự chênh lệch quá lớn vì nhân viên nắm rõ tình hình, mà là do các ký túc xá thiết kế theo hộ gia đình. Số lượng thành viên trong mỗi nhà sẽ quyết định thể tiếp nhận.
La Nguyên gật đầu, định sang hỏi giám đốc nhà máy vài vấn đề khác, thì cửa văn phòng gõ mạnh.
Người đến là Chung Đức Viễn.
Vừa bước , Chung Đức Viễn nhanh ch.óng chào La Nguyên, sang chất vấn giám đốc nhà máy:
"Tại cắt giảm mạnh lượng than trao đổi với dân làng? Anh nếu lượng giảm xuống, mùa đông tới sẽ bao nhiêu c.h.ế.t rét ?!"
Giám đốc nhà máy, Phương Tưởng, cau mày khó chịu:
"Cậu đang tra khảo đấy ? Bộ phận trao đổi vật tư chỉ cần chấp hành việc phân phối là đủ, chẳng lẽ ai cũng quyền xông chất vấn về từng con ?"
"Được !"