Lương Khang Thời ngóng, lúc về :
"Bên khu trồng lúa khi xây xong còn dư kha khá vật liệu, họ định quyên góp cho mấy làng xung quanh. lượng đủ, chắc chỉ cấp cho những hộ sập , còn chỗ ở thôi. Mà ngay cả khi chia, cũng chắc đủ để xây nguyên căn như ban đầu."
Nghe xong, Lương Hàm Nguyệt phấn khởi:
"Thế thì đơn giản !"
Lương Khang Thời mà chẳng hiểu mô tê gì, Lương Hàm Nguyệt bèn kiên nhẫn giải thích:
"Đã định cấp vật liệu xây dựng cho những nhà hư hại nặng, chẳng lẽ bắt họ bộ lên trạm nông nghiệp để vác về chắc? Với , đó bên cục nông nghiệp còn hứa sẽ thu mua mướp hương, củ cúc vu và bí ngô của dân làng nữa. Số lượng nông sản lớn thế , chắc chắn xe tải đến chở . Vậy nên con đoán, khi đợt cứu trợ kết thúc, việc lắng xuống, cũng sẽ tranh thủ sửa đường để xe chạy . Lúc dò hỏi thử xem chỗ nào bán xi măng ."
"Thế kho củi với tường rào cứ để đấy ?"
Trân Mẫn – nãy giờ bên cạnh, xen :
"Trước tiên cứ dọn dẹp qua . Kho củi sập như trông chướng mắt lắm, dọn sạch gạch đá ngoài . Sân còn mấy vết nứt to, Nguyệt Nguyệt con xúc ít cát lấp . Còn tường rào đổ thì kiếm vài tấm ván che tạm là . Lão Lương, mà nhà nào mua gạch xi măng thì nhớ hóng hớt theo luôn nhé."
Lương Hàm Nguyệt và Lương Khang Thời đồng thanh gật đầu:
"Biết ạ!"
Ba lập tức chia hành động.
Trân Mẫn lúi húi dọn dẹp trong nhà, xếp mớ đồ đạc động đất đổ lung tung.
Lương Hàm Nguyệt thì chạy kho đảo, lấy hai thùng cát đem về. Nhân tiện, cô bẻ luôn một quả dưa hấu, quăng rãnh nước cho mát, lát nữa cả nhà xong cái mà ăn.
Lương Khang Thời vác mấy tấm ván , chuẩn đóng đinh chắn bớt chỗ tường đổ, che tạm cũng chừng nào chừng đó.
Ba ai nấy đều bận tối mặt.
Lương Hàm Nguyệt tỉ mẩn đổ từng gầu cát mấy vết nứt trong sân, đổ một gầu mà vẫn lấp đầy.
Thực , những vết nứt kiểu cứ để yên, mưa xuống giẫm nhiều thì nó cũng tự khép thôi. mà trông mất thẩm mỹ, dễ sụp chân, lỡ trẹo mắt cá thì đúng là đau phát . Vậy nên đổ cát lấp vẫn hơn.
Cô chạy tới chạy lui giữa đảo kho báu và sân nhà, hì hụi gánh chắc cũng bảy tám thùng cát, cuối cùng cũng lấp xong.
Vết nứt biến mất, để một dải cát vàng nhạt nền đất, nổi bật hẳn lên. Cô bèn bốc ít đất phủ lên, đạp cho c.h.ặ.t, thế là tàng hình luôn, chẳng còn dấu vết gì.
Làm xong, mồ hôi vã như tắm.
Cô lục trong tủ đông, lấy cây kem tự , bóng râm ăn mát xa chân.
Bên , Lương Khang Thời đang đào thử một bụi củ cúc vu, kết quả là lôi lên cả nùi củ vàng bóng loáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-253-khoai-tay.html.]
Bụi tường sập đè trúng, thế là ông đào luôn.
"Ui chà! Cúc vu nhà mọc dữ ghê!" Lương Khang Thời bê cả mớ củ đến khoe với Lương Hàm Nguyệt và Trân Mẫn.
Nhìn qua, củ cúc vu trông chẳng khác gì gừng tươi, chỉ điều bé hơn chút, vỏ mịn, đặc biệt là mùi hăng như gừng.
"Lần đầu tiên con thấy củ đấy!" Lương Hàm Nguyệt đưa tay chọc chọc, tò mò đ.á.n.h giá.
Trân Mẫn cầm lên một củ cúc vu, :
"Giờ mấy bụi bên cũng đè nát , thôi thì đào hết đám đất luôn ."
Bà củ cúc vu tay, bỗng nảy ý tưởng:
"Trưa nay món gỏi cúc vu ăn thử ! Phần còn nếu ăn hết, hồi nhỏ thấy muối cúc vu lắm, cũng thử xem ."
Lương Hàm Nguyệt ăn xong cây kem, cùng Lương Khang Thời lăn đào củ.
Nhà họ Lương thiếu nước, suốt ngày tưới tắm cho đám mướp hương và cúc vu mọc sát tường rào, nên dù cây mặt đất úa vàng, thời điểm thu hoạch thể lệch một chút, nhưng sản lượng vẫn quá trời.
Chỉ một khoảnh đất nhỏ, mà hai đào gần nửa rổ cúc vu.
Lương Hàm Nguyệt từng củ cúc vu bới lên từ đất, đột nhiên cảm thấy chừng nào đất còn, thì chẳng thiên tai nào hủy hoại ý chí sinh tồn của con .
Dân làng Lương thể mất nhà, mất sân, nhưng tài sản quan trọng nhất vẫn còn: những luống khoai tây, bí ngô, cà rốt và bắp cải trong ruộng.
Chỉ cần đất còn màu mỡ, ai cũng sẽ cơ hội bắt đầu từ đầu.
Hai đang lúi húi nhặt cúc vu, thì thấy Hoàng Nhất Phong lững thững tới.
"Phong Tử, nhà dọn xong hả?"
Lương Hàm Nguyệt thấy lạ, chẳng ai cũng bận tối mắt tối mũi , mà chú thời gian dạo?
"Chưa." Hoàng Nhất Phong gãi đầu, hỏi:
"Này, Lương Tử, xây tường ?"
Lương Khang Thời lắc đầu:
"Tường thấp thì còn gắng gượng, chứ tường cao là chịu c.h.ế.t, càng xây càng xiêu vẹo. Trước đây nghề . mà nếu cần xây tường, trong làng khối . Họ còn tự xây nhà mà. Đội thợ của làng thiếu nhân công , đủ thợ hồ, thợ điện, thợ mộc, cái gì cũng ."
Hoàng Nhất Phong khổ:
" thì cũng chả cần xây ... Vừa tiệm tạp hóa xem xét, căn sập là phần chủ cũ xây thêm thôi, ảnh hưởng gì đến phần nhà . hỏi , đội thi công của làng bận kín lịch, đơn lớn, xếp hàng đến tận mùa đông mới tới lượt. Thế nên nghĩ thôi khỏi xây nữa, để hai gian ở là đủ."