Đoạn đường mà họ phụ trách cũng chẳng dễ gì.
Chính giữa một chỗ sụt lún gần nửa mét, chia con đường thành hai phần bằng phẳng tách biệt, đường cắt thẳng băng, cứ như ai cố ý dùng d.a.o bổ đôi.
Lương Hàm Nguyệt và Trân Mẫn một bên, Hoàng Nhất Phong với Lương Khang Thời bên .
Thùng hàng đầu tiên chuyển đến vẻ là thùng mì gói—to đùng mà nhẹ hều.
Hoàng Nhất Phong khỏe nhất, ôm một lúc hai thùng, chuyền sang cho Lương Hàm Nguyệt.
Cô đỡ lấy cảm thấy che khuất tầm , nhưng may là mặt đường bên cô khá bằng phẳng, thế nên cứ ôm hàng, thẳng tiến, chuyền cho nhóm kế tiếp.
Khiêng vác suốt hơn hai tiếng, Lương Hàm Nguyệt dần cảm nhận vật tư bên trong ngày càng đa dạng—từ đồ hộp, nước suối, chăn mền đến cả t.h.u.ố.c sát trùng.
Cũng một thùng chẳng ghi nhãn gì, sờ thử cũng chẳng đoán là gì bên trong.
Vác nặng nhiều giờ liền, đến mì gói buổi sáng cũng chẳng còn trụ nổi.
Bụng Lương Hàm Nguyệt bắt đầu réo rắt.
Cô nghiêng đầu với Trân Mẫn: " tìm chỗ vệ sinh cái."
thực , cô lẻn một góc khuất, chuồn vô gian.
Vừa trong, cô lập tức tóm một gói bánh quy vị trứng muối, bóc ăn liền.
Ăn xong thấy khát, với tay lấy chai nước ngọt, mở nắp.
Nước ngọt sủi bọt, uống mát lạnh sảng khoái.
Chính là cảm giác hạnh phúc mà cô dày công tích trữ lương thực chờ đến ngày hưởng thụ!
Sau khi ăn lửng , Lương Hàm Nguyệt tìm đồ mang về cho bố .
Tủ lạnh nhà cô chất đầy đồ ăn đông lạnh chuẩn sẵn, nhưng tiện mang , sợ phát hiện.
Thế nên cô chọn một thực phẩm đóng gói bình thường—vài cây xúc xích, hai lon cháo bát bảo, tiện thể xúc thêm ít hạt cho Đại Thanh.
Để tránh nghi ngờ, Lương Hàm Nguyệt lúc nào cũng đeo balo, tất cả đồ đạc đều giấu bên trong.
Cô lặng lẽ móc vài món , đưa cho Hoàng Nhất Phong và Lương Khang Thời.
Hai đói đến xanh mặt, cầm đồ ăn c.ắ.n từng miếng to, nhai ngấu nghiến.
Lúc vật tư tới nhiều, Lương Hàm Nguyệt liền kéo Trân Mẫn một góc, dúi tay bà một cái nĩa nhựa, lấy đồ ăn trong balo .
Trên tay bà là những chiếc bánh gạo nếp nhỏ xinh, mềm như bánh bông lan, màu trắng ngả vàng, cắt thành miếng vuông đều đặn, tỏa mùi thơm thoang thoảng của gạo.
Cô chỉ từng cái:
"Đây là bánh con từ giống kê trong gian—chỗ rắc đường nâu, chỗ quét mật ong. Nóng hổi luôn đó, ăn thử !"
Trân Mẫn lập tức xiên một miếng quét mật ong, đưa miệng.
Bánh mềm xốp, mùi kê và mật ong ngọt lịm, nhai kỹ còn thấy phảng phất vị sữa nhè nhẹ.
Hai con tụm ăn hết cả gói bánh.
Lúc Trân Mẫn mới cơ hội hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-251-nau-com.html.]
"Đây chính là loại thực phẩm mà con bảo, chỉ thể từ giống cây trong gian?"
Câu rối, nhưng mà đúng thật.
"Con bắt đầu hối hận vì khai thác quặng để bếp nấu đây.
Bếp lửa trại chỉ nấu mấy món đơn giản, kiểu như bánh mì nướng với bánh gạo kê.
Bánh mì con cho bố ăn , thử bánh gạo kê !"
Trân Mẫn vẫn thấy khó tin: "Chỉ cần ở trong gian tí xíu thời gian mà xong bánh luôn?"
"Con còn tranh thủ ăn tí nữa đó, chứ thực … tới một phút ."
Hai mắt Trân Mẫn lập tức sáng rực—cái tiện quá trời, nhất là trong cảnh bây giờ!
Khu y tế tập trung phía nam làng Lương.
Ông nội Tứ cáng , nhưng vết thương ở chân vốn sơ cứu tại đây.
Sau khi đ.á.n.h giá tình hình chung, chia khu y tế thành hai điểm ở đông nam và tây nam làng.
Ông nội Tứ cũng chuyển sang đây.
Chân ông bó bột, chẩn đoán là nứt xương, chữa trị xong thì còn đau dữ dội nữa, nhưng tịnh dưỡng lâu dài.
Tại khu y tế , Lương Tĩnh thấy quá nhiều thương nặng, cũng chứng kiến nhiều kéo từ đống đổ nát nhưng còn thở.
Mỗi tối, cô đều tiếng rên rỉ đau đớn của những thương, từng âm thanh xoáy tim, khiến cô càng thêm bất an.
Cô nghĩ, lẽ nên đưa cha rời khỏi đây, tránh để cả hai rơi khủng hoảng tinh thần.
ông nội Tứ cô, thản nhiên bảo: "Con tự tìm bà Tứ , ông ở đây."
"Ông hứa bia mộ cho ."
Thời tiết nóng bức, t.h.i t.h.ể thể giữ lâu, chôn cất càng sớm càng .
Người nhà nạn nhân vẫn cố gắng túc trực bên t.h.i t.h.ể, tránh để chuột c.ắ.n phá.
Khi tin an táng gấp, bình thản chấp nhận, nức nở, lo lắng rằng hỏa táng thì suối vàng sẽ côn trùng quấy nhiễu.
bây giờ đủ nhiên liệu để hỏa táng, họ chỉ thể van xin, mong mộ đào sâu hơn.
Thời gian quá gấp gáp, đến mức kịp chuẩn quan tài, cũng chẳng tìm bia mộ phù hợp.
Tạm thời, dùng gỗ bia, nếu điều kiện, sẽ dựng bia đá .
Thực , theo tập tục của làng Lương, khi chôn cất một đến hai năm mới lập bia cũng là chuyện bình thường.
giờ mất quá nhiều, thể tìm từng ngôi mộ tổ để chôn cất riêng, chỉ thể an táng tập trung ở một vùng đất hoang hẻo lánh.
Nếu bia mộ, cúng viếng cũng chẳng mà .
Vì lý do , ông nội Tứ với nét chữ rồng bay phượng múa, ít tìm đến nhờ văn bia.
Chỉ cần nhờ, ông đều gật đầu nhận lời ngay.
Lương Tĩnh chai mực của cha, từ đầy ắp, dần dần vơi , bây giờ chỉ còn chút ít nơi đáy bình.