Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 250: Nấu cơm

Cập nhật lúc: 2026-02-22 20:35:43
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đối phương lộ diện, cũng chẳng thích tọc mạch.

 

Anh đưa một bát cho Dương Thư Lan, bà đói bụng, lập tức bưng lên ăn ngon lành.

 

Dù chỉ nửa gói mì, nhưng bát nhỏ vẫn đầy ắp, thậm chí còn tràn lên một chút.

 

Dương Thư Lan lật lật đáy bát, moi mấy cọng rau xanh, vui vẻ ăn ngay.

 

Rồi bà cào cào tiếp, moi miếng thịt hộp, càng vui hơn, hí hửng gọi:

 

"Ăn , ăn !"

 

Ý là bảo Tịch Minh Sầm mau ăn kẻo nguội.

 

Tịch Minh Sầm định cầm đũa, thì thoáng thấy miếng thịt hộp trong bát của Dương Thư Lan, bỗng khựng một chút.

 

Sau đó khẽ hạ giọng:

 

"Chúng qua hướng lều ăn nhé?"

 

Buổi sáng khí mát mẻ, đều tranh thủ ngoài hoạt động, ăn uống.

 

Hai con cũng , chỉ là họ lưng lều, ai ngang cũng thể thấy họ đang ăn gì.

 

Thế là hai khéo léo xoay , dùng lưng che bát, mới tiếp tục ăn.

 

Ăn xong, Tịch Minh Sầm cầm bát đem rửa sạch ở khu nước công cộng.

 

Lúc , vô tình thấy Lương Hàm Nguyệt đang chơi đùa với con ch.ó cô mang theo.

 

Cô gái bệt đất, mắt sáng rực, khóe môi vương nụ nhẹ nhàng.

 

Chú ch.ó lớn màu đen pha vàng vui vẻ chạy vòng quanh, cuối cùng gối đầu lên đùi cô, thè lưỡi l.i.ế.m.

 

"Đừng, chị lười rửa tay lắm."

 

Cô gái kiên quyết lắc đầu, bắt đầu nghịch tai con ch.ó, lúc thì gập , lúc thì dựng lên.

 

Chú ch.ó cô chọc ngứa, đôi tai khẽ run run, khiến cô bật thành tiếng.

 

Nụ sáng bừng ánh nắng, đến mức khiến khác ngẩn ngơ.

 

Bỗng, một giọng vang bên tai:

 

"Thích bạc hà..."

 

Tịch Minh Sầm giật , qua thì thấy Dương Thư Lan đang thì thào một cách khó hiểu.

 

Anh chớp mắt: "Gì cơ?"

 

"Ngon..."

 

vẫn lẩm bẩm, thì chỉ là đang tự lảm nhảm.

 

Tịch Minh Sầm lúc mới cúi đầu xuống, che giấu cảm xúc bối rối chợt lóe lên trong mắt.

 

Sau khi ăn xong, Lương Hàm Nguyệt dậy, về phía quản lý khu cứu trợ vật nuôi.

 

Lúc đó, nhân viên khu đang cầm loa lớn, hỏi ai l..m t.ì.n.h nguyện viên giúp vận chuyển vật tư .

 

Khu cứu trợ cho phép tùy tiện rời , mà ở cũng rảnh rỗi, nên cả nhà Lương Hàm Nguyệt cùng với Hoàng Nhất Phong đều xung phong đăng ký.

 

Chỉ để Dễ Quân, vì sức khỏe bà , ở chăm sóc bà cố.

 

Mấy lính đến, dẫn đội tình nguyện xuất phát.

 

Họ men theo con đường đầy vết nứt ngoài làng Lương, xa, mới chia nhóm nhỏ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-250-nau-com.html.]

Theo lời các quân nhân, kho lương thực và khu trồng rau ở An Thành may mắn hư hại.

 

Một nơi mới xây, một nơi cải tạo , chất lượng công trình cao, nên chịu động đất.

 

Nhờ mà quân đội thể đến các thôn sớm, triển khai cứu trợ.

 

Từ hôm qua, xe chở hàng bắt đầu chạy về phía , nhưng chỉ đến nửa đường thì kẹt .

 

Đường sá nơi hư hỏng nặng, giống trong thành phố nhiều lối thế.

 

Một khi đường chặn, thì gần như còn cách nào khác.

 

Mấy lính vẫn đang tất bật cứu trợ, ai rảnh tay để xử lý vật tư.

 

Thế nên đống hàng hóa vận chuyển đến cứ thế chất đống bên đường, chờ đội tình nguyện đến khiêng vác.

 

Sau khi chia nhóm xong, mỗi nhóm sẽ phụ trách một đoạn đường, dùng cách truyền tay tiếp sức để vận chuyển.

 

Lương Hàm Nguyệt cùng ba còn chung một nhóm, lo phần đường dài hơn 20 mét.

 

Vừa tới nơi, cô hiểu ngay lý do vì chuyền tay thế .

 

Con đường mặt chẳng còn hình dáng ban đầu, mặt nhựa nứt toác, chỗ thì lõm xuống, chỗ thì nứt sâu hoắm, đoạn đẩy cao lên, tạo thành độ chênh gần một mét.

 

Địa hình khó kinh khủng, nếu ai đó cố vác hàng mà leo trèo, thể nào cũng ngã sml.

 

Thế nên, vì ôm hàng lết lên lết xuống, nhất cứ hai bên mà chuyền qua cho nhanh gọn.

 

Người phụ trách bên quân đội với họ rằng đoàn xe đầu tiên còn mất nửa tiếng nữa mới tới.

 

Trong lúc chờ, nhất cả nhóm nên tranh thủ quen địa hình, kẻo đến lúc vác hàng mà vấp té thì toang.

 

Lương Hàm Nguyệt xổm xuống bên một vết nứt rộng chừng mười phân, tò mò thò đầu trong, xem thử nó sâu đến .

 

Lương Khang Thời bên cạnh, nhặt một viên đá, thả xuống.

 

Mọi chăm chú lắng , nhưng chẳng bất kỳ tiếng vọng nào.

 

Cũng may, viên đá rơi bao xa chạm đáy.

 

"Hóa cũng sâu lắm."

 

"Chứ nữa?" Lương Khang Thời nhướng mày, "Chẳng lẽ con tưởng nó thông tới tận lõi Trái Đất chắc?"

 

Lương Hàm Nguyệt chống cằm, suy tư: " động đất tạo những cái khe thế vẫn đáng sợ lắm. Ai cũng tưởng nó là vực thẳm sâu hun hút, đen ngòm, vô tận..."

 

Lương Khang Thời điềm nhiên đáp: "Thực sâu thế ."

 

Ông ngừng một chút bổ sung: "Vạn Thúy rơi xuống một khe nứt rộng hơn cái nhiều."

 

"Hả???" Lương Hàm Nguyệt mở to mắt, "Dì chứ?"

 

"Cứu lên ." Lương Khang Thời kể : "Lúc rơi xuống thì đập đầu, chấn động não, cả đầy vết xước. may là vẫn giữ cái mạng."

 

Trân Mẫn cũng đầu chuyện , tức thì bật dậy: "Anh kể sớm?"

 

"Sợ tụi em xong hoảng quá, ngủ cũng mơ thấy rơi xuống khe nứt."

 

Ông chậc lưỡi: "Lương Hà dạo đêm nào cũng gặp ác mộng, bây giờ còn sợ dám ngủ."

 

Cả bốn tụ tập tán gẫu, chủ yếu là Lương Khang Thời kể chuyện.

 

Ông về ngày hôm đó, khi ông từng nhà vận động bà con đến khu cứu trợ, những chuyện xảy đầy rẫy bất ngờ.

 

Nhìn thấy nhóm phía bắt đầu chuyền hàng, cả bọn mới dậy việc.

 

 

 

Loading...