Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 248: Nấu cơm

Cập nhật lúc: 2026-02-22 20:35:41
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời mới tối bao lâu, trong khu tị nạn lăn ngủ sớm.

 

thực chẳng ai ngủ nổi.

 

Trong lều của Lương Hàm Nguyệt, từ chui một đám muỗi, cứ vù vù bên tai cô phát cáu. Lương Đạt thì ngáy to như sấm, còn bên ngoài thì cứ năm phút một trận ồn ào – chắc con chuột nào đó chui lều của ai !

 

Mọi bây giờ cứ thấy tiếng động bên ngoài là hoảng, sợ động đất đến nữa. Phải đợi đến khi xác định mặt đất rung lên thì dây thần kinh căng như dây đàn mới chịu thả lỏng một chút. Tinh thần luôn trong trạng thái đề phòng, mà ngủ nổi?!

 

Bên cạnh Lương Hàm Nguyệt là Trân Mẫn, bà cũng ngủ . Hiểu con gái đang bực bội bất an, bà khẽ ôm con, vỗ nhẹ lên lưng dỗ dành. Lương Hàm Nguyệt ngửi thấy mùi hương quen thuộc của , liền rúc gần hơn, cảm giác cảnh giác và bất an vì môi trường xa lạ cũng nhờ đó mà dịu đôi chút.

 

kịp chợp mắt, một tiếng rền rĩ quen thuộc từ lòng đất vang lên, tiếp đó là cả lều rung bần bật.

 

Lại dư chấn nữa !

 

Tất cả lập tức bật dậy, ba chân bốn cẳng lao ngoài. Trước khi ngủ, quản lý khu tị nạn căn dặn kỹ:

 

"Cảm thấy dư chấn thì chạy ngay chỗ trống, đừng đó suy đoán xem mạnh yếu! Con máy đo địa chấn, nếu chạy ngay từ đầu, đến khi chấn động mạnh hơn thì chạy cũng kịp!"

 

Mọi quá mệt mỏi vì hết dư chấn đến dư chấn khác, nếu nhờ lời cảnh báo , chắc chắn sẽ kẻ cố chờ đến khi rung lắc mạnh hơn mới chịu chạy.

 

Lương Hàm Nguyệt và lao khỏi lều, tìm một trống thụp xuống. Cơn dư chấn mạnh hơn mấy , cô tận mắt thấy mấy cái lều mặt sập xuống. May mà bên trong ai, lát nữa dựng là xong.

 

Trong lúc ngoài trời chờ yên tĩnh trở , Lương Hàm Nguyệt bắt đầu quan sát những xung quanh.

 

Có gia đình ba cùng lều, vợ chồng Hoàng Nhất Phong, ba của cô, cụ bà dìu … nhưng hai cha con đáng ghét thì thấy .

 

Cô lập tức cảm thấy gì sai sai, dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.

 

Lương Hàm Nguyệt lẳng lặng dậy, về phía một quân nhân đang giữ trật tự.

 

Bước trong lều, cô liền hét lên:

 

“Đó là balo của nhà !”

 

Tiếng quát hai cha con giật b.ắ.n . Cả hai ngoắt sang, mặt đầy hoảng hốt, nhưng tay vẫn ngừng nhét đồ hộp túi.

 

"Anh cái gì ?!"

 

Một tiếng quát lạnh lùng vang lên.

 

Quân nhân chiếu thẳng đèn pin họ, ánh sáng sáng rực hai kẻ trộm trông càng bẽ mặt.

 

"Ăn cướp lương thực, ăn trộm đồ đạc, còn quấy rối phụ nữ... Hai tư cách ở đây nữa. Đi theo !"

 

Cha con nhà lôi trong ánh mắt hả hê của tất cả .

 

Bọn họ biến mất, bầu khí trong lều lập tức sáng bừng như trời quang mây tạnh.

 

Ngay cả gia đình ba vẫn luôn im lặng như tàng hình, hôm nay cũng chủ động đến cảm ơn Lương Hàm Nguyệt. Ai nấy đều cảm thấy nhẹ cả – đêm nay cuối cùng cũng thể ngủ ngon !

 

Mặt đất trở về yên tĩnh, cơn dư chấn coi như qua. Mọi lục tục về lều.

 

Một lát , ngoài cửa lều hỏi vọng :

 

"Lều vẫn còn chỗ trống đúng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-248-nau-com.html.]

 

Ông bố trong gia đình ba đáp:

 

" , vẫn còn đủ cho ba ."

 

Nhân viên quản lý khu tị nạn lên tiếng:

 

"Vậy thì xếp hai lều nhé!"

 

Sau đó, với ai đó:

 

"Vào , đây là chăn nệm của hai ."

 

Lương Hàm Nguyệt vốn xuống, nhưng thấy mới chuyển đến, cô lập tức bật dậy . Cô xem thử hai kẻ mới gây rắc rối gì , kẻo yên vài phút thêm phiền phức.

 

Bước là một phụ nữ trung niên, tóc b.úi ngay ngắn gọn gàng. Vừa lều, bà im thin thít, thêm bước nào, ngay cửa như cột mốc cây 0. Gương mặt bà cũng đơ như tượng gỗ, chút cảm xúc.

 

Sau lưng bà là một trai trẻ, giọng nhẹ nhàng:

 

"Mẹ, chỗ của chúng ở đây. Để con trải nệm xong hẵng xuống."

 

Lương Hàm Nguyệt bỗng dưng thấy giọng chút quen tai.

 

Lúc , phụ nữ trung niên bỗng ngẩng đầu, ánh mắt chạm ánh của Lương Hàm Nguyệt.

 

Sau đó, bà lẩm bẩm một câu đầy khó hiểu:

 

"Bạc hà..."

 

Lương Hàm Nguyệt mà đơ , theo phản xạ cúi xuống tự ngửi chính .

 

Hôm nay cô ăn nhiều kẹo bạc hà thật, nhưng chẳng lẽ mùi nồng đến mức còn nhận từ xa ?!

 

Tịch Minh Sầm, trai đang trải nệm, bất giác khựng . Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt vô thức hướng về phía Lương Hàm Nguyệt.

 

Ánh sáng từ đèn khẩn cấp ngoài lều chiếu trong, để một lớp ánh sáng mờ ảo.

 

Anh thấy một cô gái ngay ngắn, đôi mắt to tròn, ngơ ngác chớp chớp, Dương Thư Lan đầy khó hiểu.

 

Lúc ánh mắt hai chạm , cô gái đó bỗng cứng đờ, né tránh, cuối cùng…

 

Cô trực tiếp xuống, quấn chăn giả c.h.ế.t.

 

Lương Hàm Nguyệt thấy mặt trai phía phụ nữ , lập tức giật nhớ !

 

Không chứ?!

 

Hóa đây chính là cái ở thôn Lâm Sơn, từng leo xuống vách núi cứu "nạn nhân rơi xuống vực" là cô đây ?!

 

Cô kinh ngạc mất vài giây, hốt hoảng lo lắng:

 

Liệu nhận ?!

 

mà nghĩ … hôm đó cô quấn như bánh chưng, giọng cũng bóp méo.

 

 

Loading...