Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 247: Cái lều

Cập nhật lúc: 2026-02-22 20:35:40
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

thấy dòng chữ in ngày sản xuất— mới, sản xuất ngay trong tháng —cảm thấy nghi ngờ, chẳng lẽ in nhầm?

 

Hoàng Nhất Phong thấy , liền ghé giải thích:

 

"Gần khu trồng lúa và vùng Từ Điền giờ nhà máy mới . Nhà máy sản xuất đồ hộp cũng là một trong đó."

 

Lương Hàm Nguyệt ngớ , gật gù hiểu . Hóa là hàng sản xuất trong nước, bảo tươi mới thế!

 

Buổi tối khi ngủ, Lương Khang Thời sắp xếp chỗ cho cả nhóm. Ông để Lương Hàm Nguyệt và ba cô gái phía trong, còn ông với Hoàng Nhất Phong ở mép ngoài, "hàng rào sống" chắn giữa nhóm họ và hai cha con Lương Đạt.

 

Chỉ còn chịu đựng một, hai ngày thôi, cũng đáng để cãi vã quá nhiều. Dù ai cũng ghét cay ghét đắng hai cha con , nhưng giống như Lương Khang Thời, họ phiền nhân viên quản lý khu tị nạn để yêu cầu đổi lều.

 

Bên , giữa một đống tàn tích đổ nát, Tịch Minh Sầm thấp giọng hỏi —Dương Thư Lan:

 

"Mẹ, đói ? Con mì gói ."

 

Dương Thư Lan thất thần, ánh mắt chằm chằm xuống đất, như thể một con quái vật bất cứ lúc nào cũng thể chui lên nuốt chửng bà .

 

Tịch Minh Sầm nhẫn nại lặp hai , bà mới giật hoảng hốt, hét lên:

 

"Minh Minh, chạy mau! Chạy mau!"

 

Tịch Minh Sầm sững một giây, lập tức mừng rỡ. Mẹ nhận !

 

Mấy tuần qua, dù thỉnh thoảng Dương Thư Lan vẫn chuyện với , nhưng bao giờ gọi đúng tên cả.

 

Anh bóp vụn gói mì, rắc gia vị , lắc đều nhét tay :

 

"Cái bếp của chúng hỏng , hôm nay nấu mì. Mẹ ăn tạm thế nhé? Nếu khát thì uống nước trong chai nha?"

 

Dương Thư Lan trả lời nữa, nhưng đưa tay túi mì, lấy nhai từng chút một.

 

Nhìn chậm rãi ăn hết cả gói mì, ánh mắt Tịch Minh Sầm dịu . Anh sang chăm chút đống lửa nhỏ mặt—thứ đang cháy đó đồ ăn, mà là một bó ngải cứu.

 

Căn nhà nơi họ ở sập trận động đất, tạm thời họ chỉ thể ngủ ngoài trời. Chờ khi dư chấn kết thúc, sẽ đưa rời khỏi đây, tìm một chỗ tá túc khác.

 

Thời tiết muỗi mòng nhiều, nên lên núi cắt về một đống ngải cứu. Bình thường, đốt để xua côn trùng trong căn nhà cũ, hôm nay ngủ ngoài trời, tất nhiên cũng đốt một bó mới .

 

Bên viện bên cạnh bỗng trở nên ồn ào náo nhiệt. Hai cái viện vốn là nhà của dân làng Lâm Sơn, nhưng trận lũ lụt thì bỏ hoang. Trước đó chúng chẳng vững chãi gì, trận động đất thì sập hẳn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-247-cai-leu.html.]

 

Những gia đình sống tạm ở đây đều rời tìm nơi khác an hơn, chỉ còn mấy gã đàn ông độc , giờ đang tụ tập hết sang viện bên .

 

Không bọn họ kiếm đồ ăn từ , giờ còn đang uống rượu nữa.

 

Giữa tiếng ồn ào, Tịch Minh Sầm thấy một giọng nam thô lỗ đang mắng c.h.ử.i:

 

“Đệch mợ, còn ai xui xẻo hơn bọn ?! Đám nhà quê thì ở nhà nhóm bếp sưởi ấm, còn bọn thì chui khu tị nạn ăn cháo loãng với rau. Đến lúc lếch xác về quê, thành phố thông báo tuyển lao động, nhưng bọn nó giấu biến thông tin, tới khi bọn thì tuyển xong hết ! Giờ thì ? Bị đám ông già bà lão trong làng xa lánh, sống trong cái nhà sập nửa mùa đây!”

 

Người đàn ông tên Vu Tùng, cũng ở chung viện với Tịch Minh Sầm. Anh khỏe mạnh, tính tình cục súc, tự chiếm căn phòng lớn nhất, ngày nào cũng gào thét c.h.ử.i bới cuộc đời bất công. Anh vẫn nuốt trôi chuyện tiền tiết kiệm trong ngân hàng bốc , trong khi dân quê thì ôm cả đống lương thực, sống sung sướng hơn gấp mười .

 

Một giọng lè nhè khác khổ, rõ ràng say bí tỉ:

 

“Ha ha ha! Còn thắc mắc nhà bao giờ sập á? Sáng nay luôn! Ha ha!”

 

Tiếng cốc chạm leng keng, vẻ bọn họ thêm một chầu.

 

Tịch Minh Sầm lạ gì chỗ rượu từ . Sau động đất, tình cảnh hỗn loạn, chạy khỏi nhà thì thấy mấy gã chẳng thèm lo cho hành lý vùi đống đổ nát, mà vội vã chạy ngoài. Đến khi , tay bọn chúng ít đồ ăn.

 

Lúc đó, phần lớn dân làng đều bỏ nhà chạy đến chỗ đất trống để tránh dư chấn, ai trông nom gì hết. Mấy gã chắc chắn nhân cơ hội lẻn nhà dân vơ vét đồ ăn.

 

Tịch Minh Sầm thở dài, giờ thì hiểu tại dân làng đề phòng dân tản cư như bọn họ.

 

Anh cúi đống lửa mặt, lửa sắp nhỏ dần, đang định bốc một nắm cành cây bỏ thì bước viện, cất giọng gọi:

 

“Này, dân làng hết đến khu tị nạn , ? Người ở phía đông làng thì chuyển sang Trường cấp hai 6. Trời sắp tối , thì nhanh lên.”

 

"Cảm ơn ! sẽ ngay!" Tịch Minh Sầm đáp lớn.

 

Người gật đầu lưng rời , dẫn theo gia đình và hành lý, men theo con đường phía đông. Thấy tạt qua viện bên cạnh, Tịch Minh Sầm mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Nếu đó qua viện bên , chắc chắn sẽ nhận đám cướp đồ của dân làng. Khi đó, một đối đầu với cả đám lưu manh, kiểu gì cũng thiệt . Giờ thấy rẽ qua đó, mới yên tâm.

 

Tịch Minh Sầm bắt đầu thu dọn mấy thứ còn , chuẩn dẫn Dương Thư Lan đến khu tị nạn. đang thu dọn dở, chợt khựng .

 

Khoan ...

 

Trường cấp hai 6 ở nhỉ?!

 

 

Loading...