Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 244: Cái lều

Cập nhật lúc: 2026-02-22 20:35:37
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Làm thịt một con gà chuyện đơn giản, mà để tránh gây mùi trong khu lều trại, Hoàng Nhất Phong xách gà xa xa mới g.i.ế.c mổ.

 

Lương Hàm Nguyệt thì lo chuẩn nước sôi để vặt lông gà. Cô về hướng ngược với Hoàng Nhất Phong, cũng là để tránh xa khu lều trại. Đốt lửa bằng nồi đất sét mà cẩn thận, chẳng may b.ắ.n tàn lửa là cả khu lều thể bốc cháy ngay, cho nên nhất là cách xa một chút.

 

Cô vờ vịt nhặt cành khô, nhưng thấy ai để ý thì dứt khoát dùng che chắn lén lút rút thẳng từ trong gian một đống củi.

 

Trong gian đảo hoang, lấy đồ thông qua ba lô, mà ba lô của cô đến 20 ô chứa. Cô lúc nào cũng dự trữ sẵn củi, gỗ ván, d.a.o rựa, thậm chí cả… t.h.u.ố.c nổ, cần gì là ngay. Mới đây về gian một chuyến, nên còn vứt ít đồ ăn đó nữa.

 

Nồi đất to lắm, nước đổ đầy cũng chẳng bao nhiêu, may mà con gà cũng chỉ mới lớn một nửa.

 

Hoàng Nhất Phong hì hục sạch nội tạng, vặt lông, đó dùng d.a.o xẻ gà thành từng miếng nhỏ, chuẩn bỏ nồi hầm. Lương Hàm Nguyệt gì, chỉ lặng lẽ lấy từ ba lô cả đống gia vị, thậm chí cả một túi nhỏ nấm khô.

 

Hoàng Nhất Phong nheo mắt cô, gian xảo: “Này , cháu lén về nhà lấy đồ đúng ? Ha ha, chú ngay là chẳng ai nhịn mà! Thôi, cứ để chú canh lửa, cháu nghỉ , ở đây nóng lắm.”

 

Lương Hàm Nguyệt quả thật nóng đến mức phát bực, nhất là khi trong gian của cô cả kem que với nước khoáng ướp lạnh mà lấy uống ! Cô dậy, quạt quạt tay mặt, : “Vậy chú Hoàng, chú canh nồi , lát nữa cháu mang miến khoai lang .”

 

Trên đường về khu lều, cô nhanh ch.óng nhét miệng một viên kẹo bạc hà. Lát nữa uống nước sẽ cảm giác mát lạnh hơn, coi như tạm xoa dịu nỗi lòng tổn thương.

 

Vừa đến gần lều trại, Lương Hàm Nguyệt lập tức nhận thêm mấy cái lều mới dựng lên. Bầu khí thì vô cùng náo nhiệt, tiếng la hét ồn ào khắp nơi. Cô nhíu mày, tiến gần hơn thì…

 

Gà bay ch.ó chạy, cả khu lều hỗn loạn như chiến trường!

 

Hóa mấy con gà mà bác nông dân dắt đến lúc nãy giờ tản khắp nơi, chạy loạn xạ. Mọi xúm giúp bắt , Tiểu Hắc thì lao vun v.út qua từng khe lều như một cơn gió. điều đáng hơn là, trách móc, nó nhiệt tình nhường đường!

 

“Bên bên ! Chuột chui đây!”

 

Thì chuột! Bảo ai nấy đều hoảng loạn thế!

 

Tiểu Hắc bắt chuột vốn là chuyện thường ngày ở huyện, Lương Hàm Nguyệt và gia đình cô quá quen thuộc, chẳng lấy gì lạ. với đám dân làng, đây là một màn biểu diễn thú vị. Mọi xúm , vây quanh Tiểu Hắc, tròn mắt thành công c.ắ.n c.h.ế.t con chuột.

 

Tiểu Hắc con mèo diễn xiếc, nó lạnh lùng chen khỏi đám đông, lẳng lặng chạy về phía lều của Lương Hàm Nguyệt, tìm một chỗ mát mẻ để phịch xuống thở dốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-244-cai-leu.html.]

 

Trời nóng thế , Tiểu Hắc chạy tới chạy lui mới tóm con chuột, giờ đang thè lưỡi thở hổn hển. Trân Mẫn vội vàng rót cho nó một bát nước.

 

Lúc , Lương Khang Thời cũng trở về, phía còn dẫn theo một nhóm dân làng mang theo hành lý. Dưới sự hướng dẫn, họ lượt dọn những cái lều còn trống.

 

Lương Hàm Nguyệt đưa cho ông một chai nước khoáng: “Ba, ba về ! Mọi đều dọn đến đây hết ạ?” Cô quanh đám mới đến, cảm giác lượng vẻ ít.

 

Lương Khang Thời tu một dài đáp: “Những thương nặng và của họ thì ở khu điều trị phía nam làng Lương. Một khác tạm trú tại trường tiểu học trong thôn. Còn thì chắc chỉ chừng .” Cả buổi chiều ông dỗ dành hù dọa, rốt cuộc cũng thuyết phục họ chuyển đến.

 

“Đây là lều của hả? Sao ai bên trong ?” Ông hỏi kéo rèm lều lên .

 

“À, ở đây nóng quá, lều cho mát…” Còn kịp hết câu, Lương Hàm Nguyệt đột nhiên đẩy sang một bên. Hai đàn ông thản nhiên chen trong, vòng quanh một lượt, trơ trẽn định luôn lên chỗ ngủ của nhà cô.

 

“Đây là chỗ của tụi , chỗ của mấy ở bên .” Lương Hàm Nguyệt bước tới, chặn đường hai họ. Nhìn dáng vẻ, chắc họ cũng là những phân lều . Lều vẫn còn ba chỗ trống, hai họ đến thì vẫn còn dư một chỗ nữa, nhưng chắc sẽ thêm ai nữa . Giờ phút ai cũng ở với , chẳng ai chịu tách cả.

 

“Không cũng như .” Người đàn ông lớn tuổi hơn lôi thôi lếch thếch, tóc tai bết thành từng lọn, mắt thì đục ngầu, bọng mắt sưng húp. Nhìn thoáng qua, trông chẳng khác gì một tên ăn mày.

 

Lương Khang Thời lập tức bước tới, chắn mặt Lương Hàm Nguyệt, nghiêm giọng quát: “Như cái gì mà như ? Cút về chỗ của ngay!”

 

Lão già bĩu môi, lầm bầm vài câu cũng miễn cưỡng về chỗ, chẳng buồn trải tấm đệm mỏng phát, chỉ tiện tay vo tròn gối đầu.

 

Người đàn ông trẻ hơn trông vẻ gọn gàng hơn một chút, nhưng cũng chẳng khá hơn là bao. Hàm răng vàng khè vì hút t.h.u.ố.c, bộ dạng thì đúng kiểu bất cần đời. Hắn bực bội giật phắt tấm đệm đầu lão già, c.h.ử.i thẳng: “Phát cho mỗi cái mà ông gối thì lấy gì mà gối?”

 

Cái đầu của lão già đột nhiên mất điểm tựa, “bốp” một tiếng rớt xuống đất. Lão lập tức bật dậy, trừng mắt quát: “Tao là bố mày! Tao gối, mày biến chỗ khác mà !”

 

Thế là hai cha con lao c.h.ử.i om tỏi. Lời lẽ tục tĩu đến mức Lương Hàm Nguyệt mà nhăn c.h.ặ.t mày, khó chịu chịu nổi, cuối cùng dứt khoát bước khỏi lều để khỏi thêm nữa.

 

Lương Khang Thời theo con gái, thầm rủa một câu xui xẻo. là đen đủi mà! Sao ở chung lều với hai tên chứ?

 

 

 

Loading...