Lương Khang Thời kiên nhẫn giải thích: "Nếu tập trung , ai cũng sẽ ở sân nhà . Nhà ngay mắt, bên ngoài vẫn còn nguyên vẹn, ai mà chẳng suy nghĩ lẻn lấy chút đồ? Rồi lỡ mắc kẹt trong đó thì ? Lại tốn thêm nhân lực cứu hộ, lãng phí bao nhiêu công sức. Vậy nên mới tập trung khu tái định cư. Ở đó còn trạm y tế tạm thời, ai thương cũng thể sơ cứu ngay."
Hoàng Nhất Phong, kẻ lén về nhà lục lọi đồ, đến đây bỗng chột , ánh mắt lảng tránh khắp nơi...
"Khu tái định cư ở ?" Lương Hàm Nguyệt hỏi.
"Dân phía đông thôn đến trường tiểu học Lương Gia, còn phía tây thì đến trường cấp hai Sáu. Hai chỗ đều sân rộng, đủ để trú tạm."
"Vậy tối nay cũng ngủ ở đó luôn hả?" Lần là Dễ Quân lên tiếng.
"Gần như ," Lương Khang Thời đoán, "ít nhất cũng ở một hai ngày. Chờ dư chấn qua bớt, công tác cứu hộ gần xong, khi đó sẽ đ.á.n.h giá mức độ hư hại của nhà cửa. Nhà nào sửa chữa xong vẫn ở thì sửa, nhà nào thành nhà hoang thì chịu, thể ở nữa."
Ông dứt lời thì Đỗ Khải từ ven đường tới. Ông đến để cùng Lương Khang Thời vận động dân làng đến khu tái định cư.
Lương Hàm Nguyệt thấy tay ông băng bó, treo n.g.ự.c, còn tay lành lặn thì xách theo một cái loa phóng thanh.
"Chú Đỗ Khải, tay chú ?"
Đỗ Khải thản nhiên phất tay: "Bị đập trúng chút thôi. Chấn thương nhẹ, đến bó bột cũng cần, chỉ cần cố định , mấy ngày đừng cử động là ."
Ông thấy bà cụ Tứ, liền chủ động : "Dì ơi, lúc nãy con thấy Tứ Cữu ở trạm y tế. Chân bó bột , bác sĩ còn truyền nước biển cho nữa, bảo là nghiêm trọng lắm. Tĩnh Tĩnh cũng đang ở đó chăm sóc, dì cứ yên tâm."
Bà cụ Tứ xong thở phào nhẹ nhõm, nét mặt giãn : "Thế thì quá, cuối cùng cũng lo lắng nữa."
Lương Khang Thời và Đỗ Khải tiếp tục lên đường. Trân Mẫn đưa mỗi một chai nước suối. Việc vận động dân làng dễ, nhiều cứng đầu đến mức khô cả miệng mãi mới chịu .
Hoàng Nhất Phong cũng giúp một tay, nhưng quen dân làng Lương, thích hợp để thuyết phục họ. Lương Hàm Nguyệt bèn nhắc nhỏ: "Chúng cứ đến khu tái định cư, định chỗ ở xong phụ giúp vận chuyển vật tư."
Hoàng Nhất Phong lập tức gật đầu. Ông suýt quên mất chuyện , nếu dựng trại tạm, chắc chắn sẽ cần lều bạt, chăn màn và các nhu yếu phẩm khác, đến đó ông cũng thể giúp .
Cả nhóm bắt đầu thu dọn đồ đạc, điểm đến là trường cấp hai Sáu.
Khi đến nơi, sân trường lác đác vài dân đến . Ai cũng mang theo ít lương thực, chăn đệm – hiển nhiên đều là những cưỡng nổi ý về nhà lục lọi đồ.
Trên sân, quân đội đang dựng những chiếc lều bạt màu xanh lá. Sau khi nhóm của Lương Hàm Nguyệt đến, thống kê lượng sắp xếp họ một lều. Khu tái định cư phân nam nữ riêng biệt, mỗi gia đình sẽ xếp chung một lều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-243-so-tan.html.]
Mỗi lều thể chứa 12 . Nhóm của Lương Hàm Nguyệt chiếm 6 suất, trong thì thấy một gia đình ba ở sẵn.
Trước khi đến lều, họ phát hai tấm đệm mỏng. Đệm dày nhưng khá rộng, trải sàn thể ba . Gia đình ba chỉ nhận một tấm, nhưng may mà thời tiết đang nóng, cần đắp chăn cũng . Chỉ cần một lớp đệm lót lưng là đủ, nếu xuống chắc chắn sẽ ê ẩm cả .
Sau khi Lương Hàm Nguyệt và đặt xong chăn nệm cùng một đồ lặt vặt, họ liền rời khỏi lều.
Bên trong lều khá ngột ngạt, khí lưu thông , một lúc là cảm thấy nóng khó chịu. Ngược , ngoài bóng râm của lều thấy thoải mái hơn nhiều.
Nhìn quanh sân trường, Lương Hàm Nguyệt vốn còn lo lắng chuyện mang theo Tiểu Hắc sẽ chú ý. Ở nông thôn, nuôi ch.ó chủ yếu để giữ nhà, thường cột ngoài sân, lông lá xù xì, chăm chút. Tiểu Hắc thì khác, lông bóng mượt sạch sẽ, quấn quýt bên chẳng khác gì một thành viên trong nhà.
Ai ngờ, chẳng bao lâu thấy … dắt cả đàn gà tới!
Người đúng là xui tận mạng, nhà sập gần hết trong trận động đất, chuồng gà cũng đổ nát. May mà lúc đó cổng sân đóng c.h.ặ.t, mấy con gà chạy mất.
Sau đó, khi giục di dời đến khu tái định cư, nỡ bỏ đàn gà , thế là quyết định… lùa cả bọn theo luôn.
Cũng may đàn gà nuôi kỹ lưỡng, quen với chủ, lời như cún con, suốt quãng đường đều ngoan ngoãn chạy theo.
Anh còn ôm theo một con gà gãy chân trong trận động đất.
Hoàng Nhất Phong bỗng nhiên lên tiếng: "Tối nay đồ ăn nhỉ?"
Trân Mẫn ngạc nhiên đáp: "Dĩ nhiên là chứ! Cậu mang theo gạo, còn mì sợi và miến khoai lang nữa."
Ánh mắt Hoàng Nhất Phong dán c.h.ặ.t đàn gà, miệng thì : "Có miến khoai lang thì quá! Để qua hỏi xem con gà què bán , tối nay chúng món gà hầm miến!"
Nói xong, ông dậy, nhanh chân tiến về phía chủ đàn gà.
Một lát , ông thật sự xách con gà què .
Lương Hàm Nguyệt buồn hỏi: "Chú còn mang gạo đổi, chịu bán gà cho chú ?"
Hoàng Nhất Phong đang lục lọi tìm d.a.o để thịt gà, cũng đầu mà đáp: "Chú mở siêu thị mini bao lâu nay, cũng xem như chút uy tín. Anh là khách quen của chú, ghé mua đồ. Gạo thì để mà ăn, gà thì chú ghi nợ , dù con gà cũng sắp sống nổi nữa ."
Lương Hàm Nguyệt cảm thán tinh thần dù sống c.h.ế.t cũng thể để bụng đói của ông , cô lặng lẽ đưa d.a.o qua.