Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 241: Sơ tán

Cập nhật lúc: 2026-02-22 19:21:31
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa trải chăn xuống đất, Hoàng Nhất Phong kể với Trân Mẫn bằng giọng đầy cảm thán: "Bên ngoài tưởng , ai ngờ trong nhà tan nát luôn, sợ thật đấy!"

 

Trân Mẫn nghiêm mặt nhắc nhở: "Bây giờ con thì đừng mà bén mảng nữa! Nhà vẫn còn chắc chăng nữa mà rơi trúng miếng trần thì cũng khổ lắm đấy!"

 

"Bằng mấy nhà sập , còn bao nhiêu nhà khác hề hấn gì mà ai nấy đều rúc ngoài trời? Chẳng mấy ai dám bén mảng trong ! Nhà đổ nghĩa là nó còn nguyên vẹn, ở trong vẫn nguy hiểm như thường!"

 

Bà cụ Tứ đang thu dọn đồ đạc Lương Tĩnh đóng gói vội, thấy ông cụ Tứ dùng cáng khiêng , con gái cũng theo chăm sóc, trong lòng bà mới bớt lo. Bà hiểu rằng, bản giữ vững tinh thần, suy nghĩ lung tung chính là cách nhất để giúp con gái .

 

"Tĩnh Tĩnh mang theo cái nồi đất nhà ." Bà cụ Tứ lấy một cái nồi đất, loại đặt giá sắt, bên thể đốt lửa, nấu nướng tiện.

 

"Vậy lát nữa nấu một nồi cháo ăn cho chắc bụng." Hoàng Nhất Phong đặt túi gạo xuống bên cạnh, lôi từ trong túi một cái bật lửa.

 

Trân Mẫn góp lời: "Sân nhà cái thùng nước lớn, nước sạch đấy." Nói đến đây, bà sực nhớ Lương Hàm Nguyệt đang ở đó, vội bổ sung: "Nguyệt Nguyệt vệ sinh , lát nó về bảo nó xách hai thùng nước đây."

 

Hoàng Nhất Phong dậy: "Vậy để nhặt ít củi đốt."

 

Lương Hàm Nguyệt lục cái máy cho gà vịt ăn tự động mà đây Lương Khang Thời chế tạo. Lúc , mấy bọn họ cùng ông nội Tứ kẹt mái nhà, gian , thế là nhờ cái máy mà gà vịt đói.

 

Cô đổ đầy hạt bình chứa, đặt chuồng gà và chuồng vịt. Tiện thể, cô gom hết trứng – năm quả trứng gà, hai quả trứng vịt – nhưng tiếc là thể mang ngoài ăn .

 

Đại Thanh ở trong gian suốt cả buổi sáng, đói đến lép cả bụng. Vừa thấy Lương Hàm Nguyệt, nó lập tức xán gần, phát tiếng "gừ gừ" như thể trách móc: "Cô mà bỏ một hả?"

 

Dù đói rã ruột từ tối qua đến giờ, Đại Thanh vẫn lục lọi đồ ăn trong bếp. đồ ăn cho nó bây giờ cũng kịp, Lương Hàm Nguyệt còn đang đau đầu suy nghĩ thì bỗng nhớ – mấy ngày , Lương Khang Thời lên thành phố đúng lúc một đợt di dời dân cư, nhà bán tống bán tháo đồ đạc, ông mua về hai bao thức ăn cho ch.ó.

 

Khi đó, Lương Khang Thời thấy vài bao thức ăn cho ch.ó lẫn trong đống đồ linh tinh, quanh một lượt chẳng thấy ch.ó nhà đó . Ông bèn hỏi giá, chủ nhà ngờ mua, mừng húm nhưng vẫn cố tình hét giá trời:

 

"Đây là hàng hiệu đấy nhé! Thịt trong nhiều lắm, hai bao ít nhất cũng đổi mười cân gạo."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-241-so-tan.html.]

Hai bao thức ăn ch.ó tổng cộng chỉ mười cân, mà đổi lấy mười cân gạo? Mơ ?

 

Lương Khang Thời thèm quan tâm, khoanh tay đáp tỉnh bơ: "Ông ăn thử , nếu nó thực sự là thịt, đổi ngay."

 

Thấy ông xoay định bỏ , chủ nhà hoảng hốt chạy theo: "Năm cân! Đổi năm cân gạo!"

 

"Ba cân!"

 

Cuối cùng, một hồi cò kè mặc cả, chủ nhà cũng chấp nhận giá ba cân gạo. Thức ăn cho ch.ó, con ăn tuy , nhưng nhà họ việc chính thức ở khu lương thực, chẳng đến nỗi khốn cùng đến mức ăn thứ . Món đồ vô dụng như thế mà chịu bỏ gạo mua, là quá may mắn .

 

Lương Khang Thời lúc về còn hậm hực : "Nếu vội, rình hai ngày, đợi đến lúc bắt buộc chuyển , đồ bỏ chẳng của hết ?"

 

Quả thực, trong thành phố bây giờ cả một đội ngũ nhặt đồ bỏ . Chuyên thu gom những món mà thể mang theo khi chuyển khu lương thực. Nhiều khi, họ nhặt cả đống đồ chứ chẳng chơi.

 

Hai bao thức ăn cho ch.ó đến giờ vẫn khui, chính là để đề phòng những tình huống như hiện tại, khi thể tùy tiện gian . Có thể mang ngoài cho Đại Thanh và Tiểu Hắc ăn.

 

Lương Hàm Nguyệt đổ đầy một bát cơm ch.ó cho Đại Thanh. Nó vùi đầu ăn như hổ đói, nhai rộp rộp một sạch bách. Cô đổ thêm một bát nữa. , ăn xong, Đại Thanh tiếp tục chầu chực, điều đó chứng tỏ nó chừng mực, kiểu ăn lấy ăn để đến bội thực.

 

"Đại Thanh, đói thì tự mà tới ăn nhé. Cô mà rảnh là sẽ thêm đồ cho mày ngay." Lương Hàm Nguyệt lấy một ít thức ăn cho ch.ó bỏ túi, tính lát nữa sẽ lén cho Tiểu Hắc ăn.

 

Cô cũng giống Trân Mẫn, tìm một cái ba lô, tiên nhét hai túi mì sợi, thêm một ít thực phẩm khô phơi sẵn. Bây giờ trời vẫn còn nóng, những thứ đem ngoài cũng sợ hỏng.

 

Cô chạy qua chạy , lúc thì lấy đồ trong nhà, lúc vòng sân. Khi ngang qua một vết tro hình tròn đất, bỗng nảy một ý. Cô lật thùng gỗ, lấy mấy khúc củi, chế thành một đống lửa bàn gia công. Sau đó, lấy bốn phần bột mì từ đợt thu hoạch lúa dại, nhồi thành bột nhão và đặt lên nướng.

 

Chẳng bao lâu , một ổ bánh mì lớn nóng hổi, thơm nức mùi lúa mì ngay trong tay Lương Hàm Nguyệt.

 

Cô lấy d.a.o cắt ổ bánh đôi, moi từ trong tủ một hũ mứt, phết một lớp thật dày giữa. Xong xuôi, cô gói bánh cẩn thận, bỏ túi xách.

 

 

Loading...