Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 240: Sơ tán

Cập nhật lúc: 2026-02-22 19:21:30
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lương Hàm Nguyệt và cứ thấy tiếng kêu cứu là lao tới. Chỉ trong vài tiếng đồng hồ, họ cứu năm, sáu . Chỉ tiếc hai tường đổ đè trúng, thương tích quá nặng, kịp đào thì còn thở.

 

Bây giờ, cả ba bọn họ ai cũng mặt mũi lấm lem, quần áo bụi bặm, mà nhiệt độ đang dần tăng lên ánh mặt trời, còn cái se lạnh của buổi sáng lúc động đất xảy nữa. Lương Hàm Nguyệt vô tình liếc một mảnh gương vỡ trong đống đổ nát, phản chiếu khuôn mặt đầy những vệt đen trắng loang lổ – mồ hôi rơi xuống hòa với bụi bẩn, t.h.ả.m hết sức.

 

“Có mắc kẹt ở đây!”

 

Nghe tiếng gọi, cả nhóm xuống thở hai phút bật dậy ngay.

 

vẻ khó xử lý. Người mắc kẹt là một bà cụ, chôn đống đổ nát, mà là rơi xuống… hầm chứa!

 

Một cái hố khổng lồ chình ình giữa sân, con trai của bà cụ bên miệng hố, luống cuống: “Lúc động đất bọn con chạy hết ngoài , ai ngờ nền hầm sập xuống, con rơi thẳng xuống !”

 

Lương Hàm Nguyệt hỏi ngay: “Hầm nhà rộng cỡ nào?”

 

Người con trai ước chừng diện tích, hóa nó lớn hơn cả miệng hố nhiều, nghĩa là phần đất quanh đó cũng đang rỗng bên . Nhìn thấy mà dám gần – sợ bước tới là rơi xuống tiếp.

 

Cả đám còn đang nhăn mặt nghĩ cách gì, thì bỗng thấy tiếng hô lớn bên ngoài: “Quân đội tới !”

 

Tin đến như cơn mưa rào giữa nắng hạn!

 

Nhóm Trân Mẫn đang nghỉ ngay gần đường lớn, nên là những đầu tiên phát hiện .

 

Đường xá hư hỏng, xe , các chiến sĩ chạy bộ tới đây. Bọn họ xuất phát từ khu vực kho lương thực, xe mới một phần ba quãng đường thì thể tiếp, đành vác theo từng bao đồ tiếp tế mà bộ. Dưới vành mũ lưỡi trai, khuôn mặt ai cũng sạm nắng, mồ hôi chảy từ trán xuống đến tận cổ.

 

Lương Tĩnh sang cha đang đau đến nỗi rên rỉ dù uống t.h.u.ố.c giảm đau, lập tức lao tới cầu cứu: “Anh ơi! Cứu ba em với!”

 

Những gia đình thương cũng ùa kêu cứu. Người chỉ huy nhanh ch.óng lệnh, lập tức binh lính tách khỏi đội hình, mang cáng đến chuyển thương .

 

Nhóm quân nhân cũng tiếp quản việc giải cứu bà cụ rơi xuống hầm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-240-so-tan.html.]

 

Lúc , Lương Khang Thời mệt mỏi trở về, lúc thấy lính hỏi ai thể dẫn họ gặp trưởng thôn. Ông lập tức lên tiếng: “ dẫn đến nhà trưởng thôn!”

 

Ông Hoàng Nhất Phong và Lương Hàm Nguyệt, dặn dò: “Phong Tử, Nguyệt Nguyệt, hai đứa về nghỉ một lát , rửa mặt uống nước hẵng .”

 

Lương Hàm Nguyệt mệt đến mức môi khô nứt cả . Về đến nơi, cô tu liền một hết nửa chai nước suối. Trân Mẫn lấy khăn ướt lau mặt cho cô. Lương Hàm Nguyệt từ nãy đến giờ bận khiêng đá dọn gạch, mệt đến mức cánh tay đau nhức nhấc lên, đành ngửa đầu để lau mặt giúp.

 

Trân Mẫn dùng hết ba tờ khăn ướt mới lau sạch bộ dạng “mèo hoa” của con gái, lục trong ba lô một tuýp gel lô hội, bóp một cục to đùng, bôi đầy lên mặt Lương Hàm Nguyệt.

 

"Nhìn con sắp cháy nắng luôn , lúc nãy đáng lẽ nên tìm cái mũ cho con đội mới ."

 

Lương Hàm Nguyệt hạ giọng : "Con kiếm cơ hội gian một chút, gà vịt cho ăn, Đại Thanh cũng ở đó từ sáng tới giờ, gì bỏ bụng cả."

 

Trân Mẫn cũng mới nghĩ tới chuyện . Thấy , bà liền hiệu cho con gái về sân nhà : "Đi , ai hỏi thì bảo con tìm chỗ vệ sinh. Đừng tới gần tường nhé, mấy cơn dư chấn vẫn còn, nguy hiểm đấy!"

 

Lương Hàm Nguyệt dậy : "Con sẽ tiện thể lấy thêm ít đồ . Mọi đủ đồ ăn cho bữa trưa ?" Cô ba lô của , thấy bên trong ít lương khô, nhưng rõ còn bao nhiêu.

 

Trân Mẫn suy nghĩ một chút đáp: "Lương Tĩnh đang chăm sóc chú Tư, chắc một lúc nữa mới về. Vậy thì nhóm còn sáu . Có khi tối nay cũng ngủ ngoài trời… Chỗ chắc đủ ăn, con mang thêm—"

 

Bà còn xong thì thấy từ đằng xa Hoàng Nhất Phong lặc lè xách một túi gạo, bên tay còn ôm theo một cái chăn to tới.

 

Trân Mẫn lập tức đổi ý: "Không cần lấy gạo nữa, mang hai gói mì là , còn con cứ tự cân nhắc, miễn đừng lộ liễu quá!"

 

Lúc Hoàng Nhất Phong đến gần. Hồi nãy, với Lương Hàm Nguyệt cùng , phát hiện tình trạng ch.óng mặt của Dễ Quân càng nghiêm trọng hơn, bèn nhờ bác sĩ trong đoàn kiểm tra giúp. Bác sĩ đo huyết áp và nhịp tim, thấy đều bình thường, chỉ chẩn đoán rằng thể do phản ứng tâm lý động đất, hoặc do ảnh hưởng của sóng hạ âm từ trận động đất, chỉ cần nghỉ ngơi là .

 

Nhìn thấy Dễ Quân co ro nền đất, bên chỉ một tấm chăn mỏng, mắt nhắm nghiền, chân mày nhíu c.h.ặ.t, trông khó chịu, Hoàng Nhất Phong chợt nhớ nhà lúc qua trông vẻ vẫn nguyên vẹn, nên quyết định ghé lấy một cái chăn.

 

Cửa kính vỡ vụn, cẩn thận bước qua đống mảnh vỡ để nhà. trong, lập tức rợn tường xuất hiện mấy vết nứt to đùng, gạch ốp rơi đầy sàn, trần nhà thì sụp mất một mảng! Không dám chần chừ, nhanh ch.óng xách túi gạo mở sẵn, giật vội một cái chăn từ chiếc tủ nghiêng ngả, kẹp cánh tay chạy thẳng ngoài.

 

 

Loading...