Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 239: Động đất

Cập nhật lúc: 2026-02-22 19:21:29
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lương Hàm Nguyệt nhíu mày: “Động đất lớn thế , bệnh viện giờ còn . Nếu đường sá đều như thế , xe cộ cũng chạy nổi.”

 

Mọi theo ánh mắt cô đường. Tiệm tạp hóa ngay ven đường, nhưng từ nãy đến giờ ai tâm trạng mà quan sát bên ngoài. Giờ mới nhận , con đường mặt biến dạng: chỗ thì nhô cao, chỗ sụt xuống, lớp nhựa đường xé toạc, tạo thành những rãnh nứt sâu đến tận hai mét.

 

Lương Tĩnh hoảng hốt: “Vậy… bây giờ?”

 

Lương Hàm Nguyệt dù đau lòng nhưng cũng thể gì hơn: “Chỉ thể chờ xem cứu hộ đến . Nếu gặp đội cứu trợ, chắc chắn sẽ bác sĩ cùng.”

 

Lúc , Lương Khang Thời tìm tấm gỗ, cẩn thận lót thêm khăn mềm buộc cố định chân ông cụ Tứ. Ông thở phào nhẹ nhõm, thấy Hoàng Nhất Phong đang tìm cách trèo cửa sổ tiệm tạp hóa, lập tức kéo ông xuống.

 

“Cậu điên ? Cửa sập hết mà còn dám trèo !” Phía của tiệm tạp hóa vẫn khá nguyên vẹn, nhưng khu vực lối thì đổ nát , chặn kín cả cửa. Không cửa chính , Hoàng Nhất Phong mới nghĩ đến việc leo qua cửa sổ.

 

Hoàng Nhất Phong đáp tỉnh bơ: “ kiếm đôi găng tay, lát nữa cứu cho dễ.”

 

Lương Khang Thời khựng một giây, lập tức sang hỏi Lương Hàm Nguyệt: “Nguyệt Nguyệt, con mang găng tay ?”

 

Lương Hàm Nguyệt vội kéo khóa balo: “Có! Để con tìm!”

 

Biết hai chuẩn cứu , Lương Hàm Nguyệt cũng dậy: “Con cùng!”

 

Chưa kịp xuất phát, dư chấn ập đến. , ai nấy đều kinh nghiệm, còn quá hoảng loạn. Mọi trải sẵn t.h.ả.m xuống đất, ai cũng tranh thủ hoặc nghỉ. Trân Mẫn lấy cồn sát trùng xử lý vết thương cho , còn Lương Hàm Nguyệt tiện tay dựng một chiếc ô lớn che nắng cho cha . Dù phía tấm bạt che tạm, nhưng vẫn thể cản ánh mặt trời.

 

Thấy định, Lương Hàm Nguyệt cúi xuống xoa đầu Tiểu Hắc, dặn dò: “Tiếp tục bảo vệ , giống như lúc nãy nhé!”

 

Tiểu Hắc hếch cằm, vẫy đuôi mạnh một cái, tự tin sủa một tiếng rõ to: “Gâu!”

 

Ba đeo găng tay lao động, bắt đầu tìm kiếm những mắc kẹt quanh khu vực tiệm tạp hóa.

 

Ngay phía nhà Lương Hàm Nguyệt, họ rẽ sang con hẻm nhỏ tiếng kêu thất thanh: “Cứu với! Bố kẹt đống đổ nát!”

 

Một phụ nữ hét lên vài tiếng, vội vã lao đến dỡ từng viên gạch khỏi đống hoang tàn. Từ một căn nhà gần đó, một đàn ông cũng hốt hoảng chạy , thấy cô gái vội hỏi nhóm Lương Hàm Nguyệt: “Nhà ai sập ?!”

 

Họ cùng chạy tới ngôi nhà , thấy ba gian nhà thì chỉ còn một gian vẫn giữ hình dáng ban đầu, nhưng nghiêng hẳn sang một bên. Hai gian còn thì sụp đổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-239-dong-dat.html.]

 

Trên đống đổ nát, vợ và con gái của chủ nhà ném gạch vụn ngoài, rơi nước mắt.

 

Lương Hàm Nguyệt hỏi ngay: “Có bố chị kẹt ở ?”

 

Phạm vi đổ nát quá rộng, hết xác định vị trí tương đối.

 

Cô con gái ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt lên, run rẩy chỉ một chỗ: “Lúc nãy chị vẫn còn thấy tiếng bố, ngay đây! bây giờ gọi thế nào cũng thấy trả lời nữa!”

 

Mọi lập tức vây , cùng đào bới.

 

“Dỡ tấm gỗ lên nào!”

 

“Một, hai, ba… Nhấc!”

 

Một cái đầu cùng nửa bờ vai lộ khỏi đống gạch vụn. Người đàn ông bất động, mắt nhắm nghiền. Lương Hàm Nguyệt lập tức cúi xuống kiểm tra thở, đó vui mừng reo lên: “Còn sống!”

 

May mà chỉ là nhà cấp bốn, đổ xuống cũng quá nặng. Cả nhóm phối hợp nhanh ch.óng dọn gạch đá, lật từng mảnh gỗ, tảng xi măng ông . Lúc , mới phát hiện chân ông nghiền nát, lưng cũng vết thương lớn, m.á.u loang cả một mảng.

 

Lúc bới đống đổ nát, ai cũng hành động dứt khoát, nhưng khi thấy tình trạng , đều khựng . Không ai ngoài những vết thương bên ngoài, liệu nội tạng tổn thương , nên di chuyển ông , vết thương thì xử lý kiểu gì…

 

Bỗng nhiên, một trận dư chấn nữa! Mọi lập tức rạp xuống để giữ thăng bằng. Lương Hàm Nguyệt quanh, chỉ một tấm cửa gỗ: “Dùng cái cửa cáng, khiêng chú ngoài!”

 

Họ cẩn thận đặt nạn nhân lên cửa, khiêng sân trống giữa nhà.

 

lúc , từ xa văng vẳng tiếng kêu cứu. Không ai chần chừ, cả nhóm lập tức chạy theo hướng phát âm thanh. Trên đường , họ chạy ngang qua nhà Hoàng Nhất Phong. Nhìn thấy tường rào và nhà cửa vẫn khá nguyên vẹn, Hoàng Nhất Phong mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

Lương Khang Thời nhận và giải thích: “Nhà khu mới sửa sang mấy năm gần đây. Đặc biệt cái nhà đang thuê của ba Lương Hà, thực là xây luôn .”

 

Bởi , cả con phố , mười hộ thì chỉ hai ba nhà sập. từ ngoài thì chỉ nhà còn , còn bên trong nứt vỡ, sập từng phần thì mới .

 

Tới nơi, họ phát hiện tình huống đơn giản hơn. Một phụ nữ trung niên tường rào sập xuống đè trúng nửa . Không cần bàn bạc nhiều, cả nhóm lập tức lao , nhanh ch.óng dọn dẹp đống gạch vụn sang một bên.

 

 

Loading...