Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 236: Động đất

Cập nhật lúc: 2026-02-22 19:21:26
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một buổi sáng như bao ngày, Lương Hàm Nguyệt xách nước trong gian , đặt cái thùng đầy nước bên cạnh giếng.

 

Tiểu Hắc giao nhiệm vụ trông chừng ngoài cổng. Thế mà đặt thùng xuống, Lương Hàm Nguyệt thấy tiếng sủa dữ dội của nó. Nuôi Tiểu Hắc suốt nửa năm nay, cô từng nó kêu ghê gớm như bao giờ.

 

"Chuyện gì thế nhỉ? Để ba xem ." Lương Khang Thời, lúc đang dựng giàn cho mướp ngoài cửa, lên tiếng. Hôm qua ông dựng xong , thế mà sáng nay thấy giàn đổ hết cả, rõ ràng tối qua gió to .

 

Lương Hàm Nguyệt cũng vội chạy theo ba. Trong đầu cô thoáng hiện lên đủ loại khả năng: Tiểu Hắc đụng con sói cụt đuôi vẫn bắt? Hay kẻ nào trong làng định bắt nó thịt?

 

kịp bước khỏi cửa, Tiểu Hắc vọt trở , lách qua hai cha con còn đang ngơ ngác, lao thẳng trong nhà.

 

, Tiểu Hắc, mày ăn sáng còn gì? Sao đòi ăn nữa? Ấy , c.ắ.n quần gì thế hả…"

 

Từ trong nhà, Trân Mẫn cất giọng thắc mắc.

 

Một dự cảm chẳng lành bỗng lóe lên trong đầu Lương Hàm Nguyệt.

 

Thời gian dường như chậm

 

Cô trông thấy những viên đá nhỏ mặt đất bật lên, nước trong thùng b.ắ.n tung tóe, từng giọt văng rơi xuống vỡ vụn. Cây gậy tựa bên tường từ từ đổ xuống…

 

Cảnh tượng chậm chạp kết thúc thì cả thế giới như bấm nút tua nhanh. Lương Hàm Nguyệt ngoảnh đầu về phía trong nhà, kịp thốt lên lời nào thì cơn rung lắc dữ dội hất thẳng xuống đất. Mắt cô hoa lên, hình ảnh mặt chao đảo ngừng. Lòng bàn tay cà xuống nền đất, rướm m.á.u.

 

Mặt đất gầm lên như sấm, gian bỗng trở nên hỗn loạn.

 

Lương Hàm Nguyệt gào lên xé lòng: "Mẹ ơi, chạy mau, động đất đấy!"

 

"Trân Mẫn!" Lương Khang Thời lao lên hai bước cũng ngã sõng soài.

 

Tiếng kính vỡ lạo xạo như gió giật, tiếng sủa của Tiểu Hắc hoảng loạn lạ thường. Đủ loại đồ đạc rơi xuống, tiếng thì đục ngầu, tiếng thì trong trẻo…

 

Lương Hàm Nguyệt cố chống tay dậy, nhưng mặt đất chấn động dữ dội khiến cô cứ bò lên ngã xuống, y hệt một con thuyền nan tròng trành giữa đại dương dậy sóng, sóng đ.á.n.h lên nhấn chìm.

 

Trong nhà, Trân Mẫn cũng chẳng khá hơn. Bị Tiểu Hắc c.ắ.n quần kéo hai bước, bà còn kịp phản ứng thì cơn rung chấn hất bà đập mạnh tường. Lưng đau điếng nhưng bà chẳng màng, chỉ kịp gắng gượng dậy, kéo Tiểu Hắc theo lao ngoài…

 

Từ chỗ Trân Mẫn đến cửa chỉ đầy hai mươi bước, mà bà vô cùng chật vật, ngã lên ngã xuống bao nhiêu . Cuối cùng, bà quyết định bỏ luôn việc dậy, trực tiếp bò ngoài.

 

Cú đập mạnh tường ban nãy khiến bà c.ắ.n môi, miệng đầy vị tanh của m.á.u. Bên ngoài, tiếng gọi đầy lo lắng của con gái và chồng vang lên. Nhìn thấy họ khó nhọc tiến về phía , Trân Mẫn gào lên:

 

"Đừng đây!"

 

Bụi từ những khe tường rơi lả tả, Tiểu Hắc vẫn cố gắng dùng đầu đẩy bà tiến lên phía . Cuối cùng, bà cũng vượt qua bậu cửa. Vừa định thở dốc một lát thì Lương Hàm Nguyệt và Lương Khang Thời xốc nách kéo .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-236-dong-dat.html.]

"Ở đây cũng an , mau!"

 

Lương Hàm Nguyệt choáng váng, cả thế giới như cuồng mắt. Đến cuối cùng, cô cũng chẳng rõ là đang đỡ Trân Mẫn, Trân Mẫn đang đỡ cô nữa.

 

Lúc họ tới giữa sân, thì nhà kho chứa củi bên cạnh vang lên một tiếng "rầm" chấn động!

 

Bức tường đổ sập, mái nhà nặng nề rơi xuống, bụi đất cuộn lên mù mịt.

 

Lương Khang Thời chẳng thèm ngoái , mắt vẫn chăm chăm xuống đất. Thấy những vết nứt nhỏ len lỏi như rắn bò mặt sân, ông lập tức siết c.h.ặ.t vợ con, kéo thẳng cổng. Trong sân cũng an , chạy bây giờ?

 

Ngay khi nhận mặt đất bắt đầu rung chuyển, Vạn Thúy lập tức lao khỏi nhà. Vốn dĩ cô đang ngay cửa để rửa mặt cho con, nên thấy gì đó bất thường, cô liền ôm c.h.ặ.t đứa nhỏ, nhanh ch.óng bước ngoài.

 

Lương Hà ?

 

Vừa cất tiếng gọi chồng, thì một cơn rung lắc dữ dội ập đến!

 

Vạn Thúy loạng choạng ngã xuống, mái nhà rung bần bật, những viên ngói bung , rơi thẳng xuống nền xi măng ngay bên cạnh cô . Mảnh vụn văng lên, cứa mặt, đau rát.

 

Đứa trẻ trong lòng hoảng loạn thét. Vạn Thúy cố gắng bảo vệ con, bò dậy rời khỏi mái hiên nguy hiểm, miệng ngừng gọi lớn:

 

"Lương Hà! Lương Hà, canh ở ?"

 

thấy chồng cả. Anh ở trong một gian phòng nào đó trong nhà? Hay ngoài vườn? Hay chạy sang nhà hàng xóm chơi ?

 

Vạn Thúy cúi xuống con, dám dừng dù chỉ một giây, vội vã chạy sâu sân. cơn địa chấn nữa nổi lên, rung lắc dữ dội đến mức cô thể vững.

 

 

Đứa bé tuột khỏi tay cô !

 

May mắn , đứa trẻ sáu tuổi chút ý thức tự bảo vệ, liền cuộn che đầu, ngã xuống từ độ cao quá lớn. Nó chỉ trầy xước vài chỗ, hoang mang gọi .

 

Mọi chuyện diễn chỉ trong chớp mắt. Vạn Thúy chợt nhận : ôm con chạy mới là nguy hiểm nhất!

 

lao về phía con, nhưng ngay lúc đó, một đôi giày quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt.

 

Lương Hà!

 

Anh ở trong nhà. Anh chạy từ ngoài sân về!

 

Lương Hà một tay giữ c.h.ặ.t đứa bé, tay còn vươn về phía Vạn Thúy. Anh mở miệng định gì đó, nhưng chẳng phát nổi âm thanh nào.

 

 

Loading...