Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 233: Nước giếng

Cập nhật lúc: 2026-02-22 19:17:06
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dạo gần đây, những từng là cấp của lờ mờ ám chỉ một chuyện—ông sếp mới, Tề Minh Húc, đúng là một con mọt trong hệ thống chính quyền.

 

Chung Đức Viễn siết c.h.ặ.t t.a.y, thầm hạ quyết tâm.

 

Anh nhất định thu thập đủ chứng cứ để tố giác ông .

 

thể từ trời rơi xuống, nhảy thẳng hàng ngũ lãnh đạo của An Thành, chắc chắn ô dù chống lưng. Trước khi tay, nhất định điều tra cho rõ ràng.

 

Từ trận mưa hôm đó đến nay nửa tháng trôi qua, trời vẫn nóng như đổ lửa, mà chẳng thêm giọt mưa nào.

 

nhờ cơn mưa , cây cối ngoài đồng mạnh mẽ vươn lên, vượt qua giai đoạn mầm non yếu ớt nhất, miễn cưỡng thể chống chọi cái nắng gay gắt.

 

Dân làng Lương cũng còn hoảng hốt như . Cái họ sợ nhất là lời nguyền trong những câu chuyện cổ—"ba năm đại hạn, một giọt mưa". Nếu thực sự rơi cảnh đó, ruộng đồng đừng mong lấy một vụ mùa.

 

May mà ít cũng một trận mưa, dù nhiều, nhưng vẫn còn . Chỉ cần trời khô hạn, bọn họ vẫn còn hy vọng.

 

bây giờ, một vấn đề nghiêm trọng khác xuất hiện—giếng nước trong làng đang cạn dần.

 

Làng Lương vốn nhà nào cũng giếng, bởi An Thành khu vực khan hiếm nước, dân làng chỉ cần nước sinh hoạt hàng ngày, nên giếng cũng đào quá sâu.

 

bây giờ, ai nấy đều tưới rau, nuôi gia súc, trời thì nóng bức cách nào giải nhiệt, đành múc nước giếng rửa mặt, lau . Nhu cầu dùng nước tăng vọt, trong khi trận mưa quá ngắn, chỉ đủ ẩm lớp đất bề mặt, chứ chẳng thể bổ sung cho mạch nước ngầm.

 

Kết quả là mực nước giếng hạ xuống từng ngày, nhiều nhà còn múc nước.

 

Nhà của Lương Hàm Nguyệt cũng giếng, nhưng ít khi dùng đến.

 

Máy bơm nước thì điện, nếu lấy nước buộc dây thùng, thả xuống đáy giếng. Giếng sâu hơn , dây thừng thả hết mức mới chạm nước, kéo lên thì mệt bở tai, cả ướt sũng mồ hôi, lòng bàn tay ma sát đến ửng đỏ.

 

Lương Hàm Nguyệt mất công vô ích, cứ thế mà bê nước biển về dùng.

 

dù ít dùng đến giếng, mực nước vẫn tụt theo mạch nước ngầm, giờ tuy khô kiệt hẳn, nhưng cũng còn bao nhiêu.

 

Cả làng vẫn còn một hộ đào giếng sâu, bây giờ vẫn nước, nên dân làng đổ xô sang múc nhờ.

 

Ban đầu ai thu tiền, nhưng đến ngày càng đông, trời nóng nực, ai cũng căng thẳng. Chủ nhà phiền, trong lòng sinh khó chịu, ít xô xát nhỏ xảy .

 

Cuối cùng, trưởng thôn mặt, tuyên bố rằng ai múc nước nhà khác thì đưa chút thù lao, để làng xóm khỏi mất hòa khí. Nhờ , mâu thuẫn mới đẩy lên quá cao.

 

Một , Lương Khang Thời ngang qua, đúng lúc chứng kiến cảnh tượng dân làng xếp hàng lấy nước.

 

Mọi đều tranh thủ sáng sớm, lúc trời quá nóng, nên tụ cùng một lúc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-233-nuoc-gieng.html.]

 

Chỉ riêng xếp hàng thôi, cũng đợi cả tiếng đồng hồ.

 

Lương Khang Thời về nhà, kể rằng lúc xếp hàng còn thấy em họ—Lương Tĩnh.

 

Nhà Lương Tĩnh thì ông nội Tứ và bà nội Tứ xách nước , mà cô nàng lực tay hạn, thể tự kéo nổi thùng nước lên. Mỗi lấy nước đều nhờ giúp, đó một gánh hai thùng nước về nhà. Đi vài bước, cả lung lay như sắp đổ.

 

Nghe xong, Lương Hàm Nguyệt liền đề xuất:

 

“Hay là gọi mấy nhà hàng xóm cận qua đây lấy nước? Con lấy một thùng nước lớn từ trong gian , đặt ngay cạnh giếng, ai cần thì cứ đến múc, bảo là nhà lấy lên sẵn.”

 

Trân Mẫn do dự:

 

“Chuyện phiền lắm, nhưng sợ rêu rao, đồn rằng nhà nhiều nước, đến lúc đó cả làng kéo tới thì con chẳng ngoài bưng nước suốt ngày. Còn nữa, lỡ mà ai nghi ngờ, thì hỏng bét.”

 

Lương Hàm Nguyệt nhạt, đầy tự tin:

 

“Mẹ yên tâm, chỉ gọi mấy nhà quen thôi, nhỏ cho họ , để khác . Nếu ai dám lắm mồm, con cứ để họ kéo cả làng đến giếng xem thử. Dù giếng nhà cũng chẳng còn bao nhiêu nước, lúc đó cứ bảo do đông lấy quá nên cạn , cho lấy nữa là xong!”

 

Trân Mẫn suy nghĩ một lúc, gật đầu đồng ý:

 

“Cũng , dù cũng là hàng xóm cận, giúp chút cũng chẳng , coi như tạo quan hệ .”

 

Người nhắn tin mời đến lấy nước gồm ông nội Tứ, nhà Hoàng Nhất Phong, Vạn Thúy, Đỗ Khải, cùng mấy hộ gần nhà.

 

Riêng Đỗ Khải thì từ chối, vì giếng nhà hàng xóm ông vẫn còn nước, thương lượng và trả tiền để lấy dài hạn. Hơn nữa, nhà ông cũng cách khá xa, nên qua lấy nước nữa.

 

Mấy nhà còn thì mừng rỡ, sáng hôm ai cũng đem theo thùng qua nhà Lương Hàm Nguyệt.

 

Từ đó, mỗi sáng Lương Hàm Nguyệt lén bơm một thùng nước lớn trong gian, đặt ngay cạnh giếng, đổi với thùng nước trống.

 

Nhờ , chỉ mất một chút công sức, mà cả mấy hộ gia đình đều nước dùng.

 

Mọi đều ý thức tình trạng thiếu nước, nên tiết kiệm, chỉ tới lấy nước một buổi sáng, ai dám lãng phí.

 

Còn Tiểu Hắc—"đại tướng giữ cửa" của Lương Hàm Nguyệt, thì đóng vai trò cảnh giới.

 

Mỗi khi ngang qua, nó liền sủa lên cảnh báo, giúp Lương Hàm Nguyệt kịp thời giấu thùng nước, tránh ai phát hiện.

 

Nhờ mấy hộ hàng xóm thường xuyên qua , tin tức trong làng cũng cập nhật nhanh hơn.

 

 

Loading...