Căn cứ lương thực thành phố An.
Chung Đức Viễn vội vã bước văn phòng, đầy mồ hôi. Anh mặc một chiếc áo thun dài tay chống nắng, nhưng phần lưng ướt đẫm, khăn mặt vắt cổ cũng ẩm gần hết.
Vừa bước qua cửa, liền rùng vì khí lạnh trong phòng. Nhìn sang điều hòa, quả nhiên, ai đó lén vặn xuống 23°C.
Căn cứ quy định rõ ràng: ngay cả những văn phòng trang điều hòa cũng chỉnh nhiệt độ 26°C. một kẻ tham mát cứ lén lút vặn xuống thấp hơn. Chung Đức Viễn đồng hồ, cũng sắp hết giờ , thôi nhịn một chút, mai nhắc nhở bọn họ .
Anh tiến đến bàn việc, mở tập hồ sơ xem, thì đám nhân viên tám chuyện rôm rả:
"Trưởng phòng Tề lái xe về nhà hả? nhớ nhà ông cách căn cứ cũng gần, ngày nào cũng về về thấy phiền ?”
"Anh thương cấp đấy! Căn phòng phân cho thì nhường cho Lão Lưu, còn thì chạy xe về. , Lão Lưu?”
Người gọi là Lão Lưu ưỡn n.g.ự.c đầy tự hào:
"Nhà đông lắm, may mà trưởng phòng Tề ưu ái, mới chỗ cho cả nhà ở.”
Mọi tiếp tục nịnh hót vài câu, nhưng trong lòng đều hiểu quá rõ: Tề chẳng thèm cái phòng bé tí 60m² đó , còn đang sống trong biệt thự cơ mà!
Chung Đức Viễn cố nhịn, đồng hồ thấy hết giờ , mà mấy kẻ vẫn chịu về. Anh chẳng buồn nhiều, dứt khoát tắt điều hòa.
Vừa tiếng điều hòa tắt, mấy kẻ cố tình ở hóng mát ngạc nhiên đầu.
Lưu Kiến Ung, kẻ cầm đầu, bộ dạng chút chật vật của Chung Đức Viễn. Anh trong phòng một lúc, mồ hôi còn chảy nữa, nhưng vết ướt n.g.ự.c và lưng vẫn khô hẳn. Lưu Kiến Ung bèn lắc đầu, thở dài như thể mới quen hôm nay:
"Này Lão Chung, chú cũng tuổi , đừng bắt chước bọn trẻ chạy đồng nữa. Trời nóng thế mà còn phơi ngoài nắng, sợ cảm nắng ? Với công việc của chú dù liên quan đến nông nghiệp thì cũng cần tự ruộng?”
Chung Đức Viễn hờ hững liếc kẻ từng là cấp của . Ngày , dám gọi là "Lão Chung" ngọt xớt như . Mặc dù bây giờ điều sang bộ phận ít quyền lực hơn, nhưng chức vụ vẫn cao hơn Lưu Kiến Ung. Dù chẳng quan tâm ai gọi thế nào, nhưng với một kẻ giỏi luồn lách như , gọi sai chức danh bao giờ là chuyện vô tình—rõ ràng là đang cố tình hạ thấp .
Không buồn chấp nhặt, Chung Đức Viễn chỉ thản nhiên :
"Hết giờ , vẫn ai về? Nếu tăng ca thì về chỗ của mà .”
Những còn liếc , thấy khí vẻ căng thẳng, bèn vội vã xách túi rời , chẳng ai dại gì mà nhảy vũng nước đục .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-232-nuoc-gieng.html.]
Chỉ còn Lưu Kiến Ung, nhếch miệng khẩy, lắc đầu vài cái cũng rời khỏi phòng.
Ngày , Chung Đức Viễn từng quản lý bộ việc phân phối và điều phối vật tư, một vị trí đầy quyền lực. Thuốc men, lương thực, nhu yếu phẩm ở căn cứ thành phố An—tất cả đều qua tay . Tuy quyết định cuối cùng, nhưng chỉ cần nhấc tay, ai nhận cái gì, nhận bao nhiêu, đều theo ý .
Thế mà bây giờ... chuyện khác.
Anh việc cực kỳ nghiêm túc, từng con trong bảng kê vật tư đều nắm rõ như lòng bàn tay. Nếu tỷ lệ hao hụt cao hơn mức trung bình, Chung Đức Viễn sẽ lập tức cho xuống kiểm tra.
Có khuyên nên "mềm mỏng" một chút, đừng quá c.h.ặ.t chẽ kẻo đắc tội với khác.
Chung Đức Viễn hiểu quá rõ: hệ thống phân phối vốn quá nhiều khâu trung gian, tầng tầng lớp lớp chìa tay . Mỗi chỉ lấy một chút, nhưng gom thì chắc thứ còn bằng một nửa so với ban đầu.
Anh tuyệt đối thể để cái lỗ hổng đó mở từ chỗ .
Làm công việc , khối lượng khổng lồ, cái gì cũng để mắt đến. Mới vài tháng mà tóc bạc trông thấy. Ấy thế mà, trong khi công việc vẫn đang trôi chảy, hề sai sót nào, thì bỗng dưng điều chuyển với một lý do buồn : "quan tâm đến sức khỏe của ."
Chỗ mới của là một ban nhàn rỗi, chuyên quản lý việc trao đổi vật tư giữa căn cứ và khu vực nông thôn.
Năm ngoái, nhiều cuộc thảo luận, cấp đến kết luận rằng khu vực nông thôn, nhờ khả năng tự cung tự cấp, chính là một nguồn lực quý giá. Họ quyết định hỗ trợ nông dân trồng trọt, đó dùng vật tư thiết yếu để đổi lấy lương thực dư thừa từ nông thôn, giảm bớt gánh nặng lương thực cho căn cứ.
Bởi vì dù căn cứ lương thực, diện tích đất canh tác vẫn đủ nuôi sống bộ dân .
Công việc của Chung Đức Viễn chính là giám sát hoạt động trao đổi vật tư —một năm chỉ diễn đúng một .
Nói cách khác, từ lúc điều đến đây, vẫn gì để .
Bây giờ đang là mùa hè, nông dân còn thu hoạch, tất nhiên cũng chẳng gì để trao đổi.
Nhiều khi Chung Đức Viễn nghĩ, lẽ ông Tề mới đến nhận chức cho rằng một tuổi như cũng chẳng còn chí tiến thủ gì nữa. Được chuyển đến một vị trí an nhàn, chỉ việc lãnh lương, lẽ ơn, ngoan ngoãn chờ đến ngày về hưu.
Chung Đức Viễn tự giễu, khóe miệng nhếch lên đầy châm chọc.
Anh vốn kiểu yên hưởng nhàn. Dưới trướng , dù mấy kẻ gió chiều nào xoay chiều đó như Lưu Kiến Ung, nhưng cũng thiếu chịu khó, việc thực sự.