Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 228: Trời mưa

Cập nhật lúc: 2026-02-22 19:06:19
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhờ nỗ lực suốt hơn một tuần của dân làng, sâu keo mùa thu cuối cùng cũng kiểm soát. Một phần là do sức diệt trứng và sâu trưởng thành, một phần khác là nhờ… đám sâu chén sạch ruộng ngô! Loài còn gọi là sâu hành quân, một khi gặm trụi cây cối trong khu vực, chúng sẽ kéo tìm đồng ruộng khác để “công phá”.

 

Một bà con tranh thủ cày đất trồng , sử dụng hạt giống bí ngô và bí đao do trạm nông nghiệp phát miễn phí. Số khác thì nhổ luôn mấy cây ngô héo, chuyển sang trồng khoai lang, khoai tây. Năm nay nóng sớm từ tháng Ba, bây giờ mới đầu tháng Năm, nếu trời lạnh sớm thì vẫn kịp thu hoạch một vụ khoai tây mùa đông.

 

Thời tiết nóng bức khiến Lương Hàm Nguyệt dành nhiều thời gian trong gian bí mật hơn, nhân tiện xử lý đống công việc còn tồn đọng.

 

Lô hạt sen đổi từ chợ sáng An Thành cuối cùng cũng đem xử lý. Hạt sen lớp vỏ cứng, nếu mài thì mầm non khó chui . Lương Hàm Nguyệt cẩn thận cầm từng hạt, đem đầu vết lõm chà lên nền xi măng cho đến khi tạo thành một khe nhỏ mới gom .

 

Sau đó là chuỗi ngày ngâm nước – chờ nảy mầm – dưỡng cây non. Quá trình ngâm hạt mất một tuần, khi mầm nhú, chăm thêm một tuần nữa mới đem trồng . Đến giờ mấy hạt sen vẫn đang ở nhà, đưa ao cá.

 

Bên phía ao cá, công tác chuẩn tất! Ở khu vực sát sân nhỏ, Lương Hàm Nguyệt chủ động đắp đất nâng nền, vì sen trưởng thành thể sống ở mức nước 80 – 110cm, nhưng cây non từ hạt giống thì chỉ sống trong vùng nước nông.

 

Ngoài việc ươm sen, Lương Hàm Nguyệt còn cùng bố giải quyết mấy trăm ký khoai lang đang chất đống trong kho.

 

Một phần giống khoai bố cô, Lương Khang Thời, mua dọc đường từ các hộ nông dân. Loại bình thường, nhưng năng suất cao, trồng hết ba sào đất, thu về tận sáu trăm ký khoai.

 

Phần còn là giống khoai ngon, xin từ ông nội Tứ. Khoai dẻo thơm, ngọt bùi, nhưng sản lượng thấp. Do giống ít, Lương Khang Thời cẩn thận đ.á.n.h dấu từng luống, tách riêng trồng. Kết quả, giống khoai chỉ thu hơn bốn mươi củ.

 

Khoai năng suất cao chọn bột khoai và miến dong. Cả nhà huy động tổng lực, kết hợp máy xay sinh tố với cối giã tay. Ai mỏi thì canh máy, còn ai khỏe thì tiếp tục giã khoai.

 

Năm trăm ký khoai đổi lấy bảy mươi ký tinh bột! Một phần tinh bột dùng miến, phơi khô, cất kỹ. Phần khoai còn giữ để ăn dần và giống. Xử lý theo cách , khoai thể bảo quản nhiều năm!

 

Còn mấy củ khoai loại ngon, phần lớn giữ để tiếp tục nhân giống, nhưng cũng lấy sáu, bảy củ cắt lát hấp, đem phơi nắng khoai sấy. Lương Hàm Nguyệt vì quá thèm, liền vùi tro nướng mấy củ. Khi bóc vỏ, bên trong lộ ruột khoai vàng óng, ngọt đến mức chảy mật!

 

“Trời ơi, khoai mà chấm với sữa đặc thì bá cháy bọ chét luôn!”

 

Đại Thanh và Tiểu Hắc cũng mê khoai lang nướng như điếu đổ! Lương Hàm Nguyệt chia cho hai đứa mấy miếng, thế mà vẫn đủ. Hai con nhóc còn lén ăn sạch đống vỏ khoai cô bóc .

 

Lương Hàm Nguyệt trợn mắt hai đứa tham ăn. Tiểu Hắc lập tức há miệng ngây ngô, vẻ mặt vô cùng vô tội. Đại Thanh thì đang đến tuổi dựng tai, nó chằm chằm củ khoai trong tay Lương Hàm Nguyệt, đầu nghiêng một bên, hai cái tai bự cũng đổ rạp về phía đó.

 

Vẻ mặt nghiêm túc của Lương Hàm Nguyệt lập tức sụp đổ, cô bật , giơ tay chỉnh tai cho nó, tiện thể dọa dẫm:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-228-troi-mua.html.]

“Cún con , nếu mà dựng tai thất bại, hai cái tai bự cứ cụp xuống thế , thì mi còn là cún con oai phong nữa , mà sẽ biến thành cún ngốc chính hiệu đấy!”

 

Đại Thanh run run đôi tai, cố gắng dựng lên, nhưng vài giây rớt xuống cái bịch.

 

Hôm Đại Thanh thành công dựng tai, Lương Khang Thời bất ngờ tìm đến gian gọi Lương Hàm Nguyệt:

 

“Ra xem con, hoa cúc dại ngoài cổng nở rộ !”

 

Lương Hàm Nguyệt ngơ ngác: “Hoa cúc dại? Trên đảo nhỏ con trồng nó nở từ lâu , ngày nào con cũng thấy mà, đúng là thật.”

 

Lúc đổi phân bón ở nhà máy phân hóa học, nhân viên nông nghiệp phát miễn phí củ cúc dại cho bà con mang về trồng. Lương Hàm Nguyệt cũng trồng một ít ngay cổng nhà, còn phần lớn thì mang gian hải đảo gieo vùng đất hàm lượng cát cao.

 

Bên trong gian, hoa nở từ mấy ngày , cánh hoa vàng óng ánh như ánh nắng, hình dạng như bông cúc họa mi khổng lồ, mỗi thấy đều cảm thấy tâm trạng lên.

 

Còn đám cúc dại trồng cổng, lẽ vì khô hạn, nắng nóng, nên tận bây giờ mới rục rịch bung nở.

 

Thấy con gái chần chừ, Lương Khang Thời liền giục: “Không chỉ nhà , cả làng đều đang ngập tràn hoa cúc dại kìa!”

 

Nghe , Lương Hàm Nguyệt lập tức hành động! Cô chui khỏi gian, chụp vội cái nón, chạy như bay ngoài.

 

Trước mắt cô, từng cụm hoa cúc dại bung nở rực rỡ, ngay bên cạnh là hàng mướp hương xanh um leo kín bờ tường, cũng đang trổ những đóa hoa vàng tươi. Những bông hoa hình chiếc kèn nhỏ e ấp giữa đám lá năm cạnh, còn đám lá thì ngẩng cao đầu, hiên ngang đón nắng, như che chắn cho hoa khỏi cái nóng gay gắt.

 

Có vẻ như bao ngày dầm trong nắng lửa, đám cây cỏ quanh làng dần thích nghi. Lương Hàm Nguyệt phát hiện một điều thú vị: lá cây ven đường trông dày dặn hơn, bề mặt còn một lớp bóng nhẫy như sáp, như thể tiến hóa để chống ánh nắng gay gắt.

 

Hứng thú trỗi dậy, cô lập tức gọi với trong nhà:

 

“Mẹ ơi, mau đây! Con đèo một vòng bằng xe đạp, ngắm hoa nào!”

 

Trân Mẫn nhăn mặt: “Trời nóng thế , đạp xe gì cho cực? Với mà xem?”

 

Lương Hàm Nguyệt nài nỉ: “Con từ hải đảo , thấy bình thường mà! Nếu nóng thì để con rót cho một ly nước đá. Đi nào, làng dạo một vòng, xem hoa cúc dại trồng !”

 

 

Loading...