Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 224: Nạn côn trùng

Cập nhật lúc: 2026-02-22 19:06:15
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Thần kéo một chiếc lá bắp gần, quan sát đám sâu keo mùa thu đang bám đó: “Sâu non trong ruộng phần lớn là màu xám nâu, chắc cỡ 2-3 ngày tuổi. Còn mấy con màu đen là sâu tuổi 4. Mà đấy, khi sâu keo đạt tuổi 3 thì sức ăn tăng gấp mấy . Nếu xử lý kịp thời, cả ruộng coi như mất trắng!”

 

Nghe , Triệu Vệ Dân quýnh lên: “Thế trị đây? Tụi tui phát hiện sâu từ hôm , lập tức thức trắng đêm phun t.h.u.ố.c, mà coi, sâu vẫn nhảy tưng tưng! Trước đó cũng phun t.h.u.ố.c , t.h.u.ố.c trị sâu keo với sâu đục . Vậy mà vẫn c.ắ.n tan nát thế ?”

 

Lão Dương cau mày hỏi xem dùng loại t.h.u.ố.c gì. Triệu Vệ Dân thành thật kể hết. Càng , ông càng nhíu c.h.ặ.t lông mày. Những loại t.h.u.ố.c vốn dĩ hiệu quả với sâu keo mùa thu, ăn thua?

 

Ông sang Vương Thần, bàn bạc: “ thấy đám sâu keo bình thường. Cậu còn nhớ sâu keo thích môi trường thế nào ? Chúng ưa độ ẩm cao, mưa nhiều. Nếu nhiệt độ 35°C, tỷ lệ sống của chúng sẽ giảm mạnh. Giờ thử xem, thời tiết giống điều kiện lý tưởng cho chúng sinh sôi ? Cộng thêm việc t.h.u.ố.c trừ sâu mất tác dụng, khả năng sâu keo kháng t.h.u.ố.c.”

 

Vương Thần cũng trầm ngâm: “Vùng mùa đông lạnh, sâu trưởng thành sống nổi, năm bay từ phương Nam lên. Nếu thì…” Anh bỗng im bặt, nhận vấn đề thể nghiêm trọng hơn tưởng. “ mà… năm ngoái miền Nam cũng ấm áp gì mấy?”

 

Lão Dương trầm giọng: “Nghĩa là chúng còn cả khả năng chịu lạnh.”

 

Ông nghiêm mặt cánh đồng tan hoang, thở dài nặng nề: “Có vẻ như chúng cải tiến t.h.u.ố.c trừ sâu theo đặc tính mới của sâu keo . Miền Nam chắc chắn bùng dịch sớm hơn chúng , họ giải pháp nào .”

 

Ngay lúc đó, ông nhận Triệu Vệ Dân im lặng khá lâu. Quay đầu , ông sững sờ khi thấy đàn ông 61 tuổi đang lặng lẽ rơi nước mắt.

 

Mùa đông rét cắt da, gió lạnh như d.a.o cứa, ông . Mùa hè nóng hừng hực, vài bước là mồ hôi như tạt nước, ông cũng rơi một giọt nước mắt. Vậy mà bây giờ, ruộng bắp sâu c.ắ.n nham nhở, ông đến nỗi nước mắt rơi từng giọt xuống nền đất khô cằn.

 

Lão Dương vội trấn an: “Anh Triệu, đừng vội, chúng sẽ tìm cách xử lý đám sâu .”

 

Triệu Vệ Dân chán nản phịch xuống bờ ruộng: “Lạnh cũng chịu , nóng cũng chịu . Chỉ cần ruộng còn trồng , còn sống . giờ thế , chẳng khác nào ông trời chặn đường sống của tụi tui!”

 

Vương Thần vội vàng xuống bên cạnh, giải thích: “Ý bọn em là, nếu t.h.u.ố.c hiệu quả thì vẫn còn cách khác. Ngoài t.h.u.ố.c hóa học, thể dùng phương pháp canh tác—đèn bẫy côn trùng, chậu bẫy bướm, vẫn thể giảm lượng sâu ngoài đồng!”

 

Triệu Vệ Dân mấy hy vọng, ngẩng đầu lên hỏi: “Thật đấy?”

 

Vương Thần vỗ n.g.ự.c cam đoan: “Bọn em sẽ báo cáo lên cấp , nhất định tranh thủ hỗ trợ cho .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-224-nan-con-trung.html.]

 

Dù trong lòng vẫn lo lắng, nhưng Triệu Vệ Dân cũng thể khoanh tay sâu keo mặc sức tàn phá. Năm nay mất mùa gần như chắc chắn, nhưng còn năm thì ? Nếu kiểm soát kịp thời, sâu keo sinh sôi ồ ạt, năm khi chẳng còn chỗ mà trồng bắp nữa.

 

Ông phủi phủi lớp bùn bám quần, cố gắng chống dậy, giọng trầm trầm: “Vậy nhờ hai lo liệu giúp. Mặt trời lên , về thôi.” Nói xong, ông ngoảnh mặt chỗ khác, chẳng buồn cánh đồng sâu tàn phá nữa, như thể thứ gặm nhấm lá bắp, mà chính là gan ruột của ông .

 

 

Con gái của ông nội Tứ, Lương Tĩnh, ghé qua nhà Lương Hàm Nguyệt, thông báo ruộng bắp nhà bà cũng sâu phá hoại nặng nề, năm nay e là chẳng thu hoạch. Trước đó hứa sẽ trả tiền thuê ruộng bằng bắp, nhưng tình hình chắc đổi sang… khoai tây.

 

Trân Mẫn liền lên tiếng : “Lúc còn nhắc gì chuyện thuê với mượn nữa! Không thu hoạch thì lấy mà trả? Mà nhà hai cụ già, thấy ruộng sâu thế , ai sốt ruột ?”

 

Lương Tĩnh gượng : “ nào dám để ông bà ruộng ! Chỉ cần sườn núi xuống là thấy cả vùng loang lổ, còn sợ run, nỡ để ba thấy cảnh đó?”

 

Lương Khang Thời cũng an ủi: “Bắp hư thì còn khoai, khoai tây dễ trồng, sản lượng cao, lo đói. Năm mất mùa thì đành chịu, đừng nghĩ nhiều mà tự khổ .”

 

Lương Tĩnh thở dài: “Nhà trồng nửa mẫu khoai, thế nào cũng hơn một tấn, gạo với mì trong kho cũng còn. Năm ngoái còn đổi bắp lấy lương thực với chính quyền, chắc đủ ăn tới sang năm. chỉ lo đủ lương thực để đổi lấy than sưởi, mùa đông năm nay mà than thì khổ lắm.”

 

là một vấn đề nan giải. Lương Khang Thời và vợ kịp gì, thì Lương Tĩnh vội vàng gạt : “Mà thôi, giờ lo mấy chuyện còn quá sớm! Bên trạm khuyến nông đang họp bàn, cố gắng tìm cách giảm thiệt hại cho bà con.”

 

Ngồi chơi một lát, Lương Tĩnh liền dậy về.

 

Lương Hàm Nguyệt lôi từ góc nhà cái radio bụi bám dày cộp. Cô bận suốt, chẳng mấy khi quan tâm tin tức, radio cũng để mốc meo từ lâu. Lần sâu keo biến dị bùng phát dữ dội, tra tin chúng thể di cư đường dài, cô khỏi lo lắng. Có khi chỉ một vùng ảnh hưởng, mà cả nước cũng rơi cảnh mất mùa, thì khủng hoảng lương thực trong mấy năm tới chắc chắn sẽ nghiêm trọng hơn.

 

Cô xoay xoay nút chỉnh tần , lắng tin tức từ radio.

 

“Trong tình trạng nắng nóng bất thường, băng hai cực đang tan chảy nhanh ch.óng, mực nước biển dâng cao liệu thể đảo ngược? Hãy cùng lắng phân tích từ chuyên gia đặc biệt của chương trình…”

 

 

Loading...