Lương Hàm Nguyệt nhanh nhảu: “Để con ngoài trông cho, hai cứ nấu cơm . Lát nữa con khóa cổng là .”
Nói xong, cô rời khỏi gian, định khóa cổng. Xe chắc chắn thể trả ngay , dù chỉ say nắng nhẹ cũng viện theo dõi vài tiếng. Xe mới tới hai giờ, thể nào về nhanh như thế.
Nắng ngoài sân gay gắt ch.ói chang, Lương Hàm Nguyệt tiện tay lấy một chiếc áo khoác, giang hai tay che lên đầu, đỡ mất công tìm nón với khăn, che nắng .
Vừa bước sân, cô thấy một tiếng “rắc” khe khẽ. Cúi xuống , lập tức nhăn mặt lùi mấy bước.
Cô giẫm một con chuột c.h.ế.t!
Không nó lăn c.h.ế.t từ bao giờ, phơi nắng đến khô quắt. Lương Hàm Nguyệt dẫm lên phần của nó, đuôi chuột khô giòn lập tức vỡ vụn.
Chuột ở làng Lương hoành hành chuyện ngày một ngày hai. Nhà Lương Hàm Nguyệt rải t.h.u.ố.c chuột khắp các góc sân, cả trong kho và nhà ngang cũng đặt bẫy. Cứ hai ba ngày thấy một con c.h.ế.t, cô cũng quen .
Cô kéo áo trùm lên đầu, lấy chổi và hót rác, tiện tay hất xác chuột xa. Vừa định đóng cửa, bỗng thứ gì đó lắc lư mặt.
Một con sâu lơ lửng sợi tơ, quằn quại trong trung.
Thân nó đầy lông tơ dài ngắn lởm chởm, màu sắc pha trộn giữa nâu và xanh lá. Lương Hàm Nguyệt yên tại chỗ, ánh mắt chầm chậm lạnh .
Lương Hàm Nguyệt lập tức lùi hẳn hai bước, đó giật phắt chiếc áo đang trùm đầu xuống, vẫy vẫy vài cái để đảm bảo con sâu nào bám mới yên tâm trùm .
Cô ngẩng đầu lên cái cây mà con sâu rơi xuống—một cây mơ. Năm nay nó mãi chịu đ.â.m chồi, suýt nữa cô tưởng nó c.h.ế.t rét từ năm ngoái. Ai dè đến gần một tháng khi trời ấm hẳn, nó mới bắt đầu nở hoa. Chỉ là một nhánh lớn cây c.h.ế.t khô, để một trơ trọi trông kém sắc.
Mà chính cái cây là nơi ổ sâu trú ngụ.
Dưới ánh nắng, những sợi tơ lấp lánh kéo dài từ cao xuống, dẫn mắt cô đến một đám nhung nhúc ngay chạc cây—một cục to tướng là sâu! Chúng quằn quại, xoắn xuýt, chen chúc như một mớ hỗn độn khiến da đầu ai cũng tê rần.
Thật sâu róm sinh sản như cũng gì lạ. Bướm đẻ trứng theo cụm, đến mùa xuân, hàng trăm hàng nghìn con sâu sẽ nở thả tơ từ cây xuống đất, đó bò tìm cây khác.
Lương Hàm Nguyệt hít sâu một , nhanh ch.óng lấy áo trùm đầu lao vụt qua gốc cây, chạy tìm Lương Khang Thời trong gian.
Lương Khang Thời xong, rằng chạy ngay kho kiếm một bó rơm khô. “Lấy cho ba cái bật lửa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-222-nan-con-trung.html.]
Mấy con sâu xử lý cũng dễ thôi—châm lửa đốt là xong!
Thế là Lương Khang Thời kê ghế, cầm bó rơm cháy dở giơ cao, quét thẳng đám sâu treo lủng lẳng cành cây. Chỉ trong chớp mắt, một trận mưa “sâu rán” rơi lộp bộp xuống đất.
khi leo xuống, Lương Hàm Nguyệt mà hết hồn—mới đó thôi mà mặt Lương Khang Thời đỏ bừng, mồ hôi túa như tắm, từ trán chảy dọc xuống tận cổ.
Cô vội : “Ba, ba rửa mặt ngay ! Nhìn ba như sắp say nắng đến nơi kìa.”
Lương Khang Thời nóng chịu nổi, quạt quạt tay: “Do gần lửa thôi! Ba rửa mặt đây, con dọn ghế kho . Để ngoài sân là phơi nắng hỏng mất.”
Lương Hàm Nguyệt đẩy ông : “Dạ , con , ba mau lên !”
Cô nhanh ch.óng quét sạch xác sâu, vứt ngoài nắng. Nếu còn con nào cháy c.h.ế.t, phơi nắng thêm lát nữa chắc cũng đời. Sau đó, cô khiêng ghế cất kho.
Chỉ mấy việc nhỏ mà mồ hôi thấm đẫm áo. Lương Hàm Nguyệt lúc chỉ ngay lập tức uống một ly nước đá mát lạnh chui gian tắm cho !
Thấy hai cha con một lát lấm tấm mồ hôi, Trân Mẫn đổi kế hoạch nấu ăn. Món thịt kho tàu định buổi trưa dời sang tối, còn bây giờ cô lấy hộp bột khoai tây từ tủ , chuẩn món thạch khoai mát lạnh.
Số bột khoai là do Lương Hàm Nguyệt đổi từ một bà lão ở chợ trong thôn. Nguyên cả hộp cũng nhiều lắm, đó cô dùng vài để mì khoai, giờ chỉ còn ba bốn centimet bột đáy. Trân Mẫn đổ một nửa, thêm nước quấy đều thành dung dịch trắng sữa.
Sau đó, cô đổ hỗn hợp chảo chống dính, khuấy đều đến khi nó đặc sánh, dính c.h.ặ.t vá là đạt chuẩn.
Cuối cùng, cô đổ đĩa, để nguội cho tủ lạnh.
Sau đó, Trân Mẫn pha thêm một bát nước sốt, đợi thạch khoai trong tủ lạnh đông rưới lên, trộn đều. Thế là món ăn đơn giản nhưng mát lạnh, sảng khoái thành!
Đến bữa trưa, đúng như dự đoán, món hot nhất bàn ăn. Thạch khoai tây bản vị, nhưng mềm mịn, mát lạnh, quyện cùng nước sốt chua cay, ăn cực kỳ kích thích vị giác!
Ăn xong, Trân Mẫn và Lương Khang Thời rời khỏi hòn đảo mát mẻ, về đối mặt với cái nóng khủng khiếp. Nếu tranh thủ về sớm, buổi tối sẽ đủ thời gian đăng nhập để ăn cơm.
Nhà họ vốn dùng điện để nấu nướng, ăn cơm trong gian mát mẻ, về nhà vẫn đá lạnh mà còn thấy nóng phát điên. Vậy những nhà trong thôn còn nhóm lửa nấu cơm thì mà sống nổi? Nghĩ đến đây, Lương Khang Thời cũng thấy lạ khi bác Lương Lục say nắng.